Nói chuyện Thiền Phần Cuối

ÐOẠN CHÓT

Chúng tôi đưa sư huynh lên đến phi trường khoảng gần chín giờ sáng. Con chim sắt sẽ chở sư huynh sang Miến Ðiện đã đậu sẵn trên phi đạo. Có lẽ sư huynh là một trong các hành khách sau cùng của chuyến máy bay nầy !?

Cùng tiễn chân sư huynh có đại đức trụ trì, mẹ con tôi, và bảy tám đạo hữu Phật tử khác. Tôi đích thân lo giấy tờ đăng ký lên tàu cho sư huynh. Về hành lý thì sư huynh chẳng có gì nhiều, nên thủ tục thông quan tương đối đơn giản.

Sau khi nhận tấm cạt lên tàu bỏ vào túi, sư huynh đến nói chuyện từ giã từng Phật tử có mặt tiễn chân : Trước tiên là thầy trụ trì, rồi đến các bà, các cô….và sau cùng…là đến tôi. Sư huynh chỉ mỉm cười nhìn tôi, điềm đạm nói:

– Giờ chia tay sắp đến, sư huynh chúc Tâm Ðạo ở lại bình an, làm việc vui vẻ, đừng quên đi chùa, và nhất là cố gắng thực hành những gì Tâm Ðạo đã thâu thập được trong thiền học.!

Tôi chắp tay cung kính:

– Em sẽ cố gắng, xin sư huynh an tâm.

Bỗng có tiếng máy phóng thanh loan báo lớn:

«Quí hành khách nào đáp chuyến bay «X» Paris-Rangoon, yêu cầu khởi hành ở cổng số «Y»….và xuyên qua passerelle số….

Chúng tôi tự động nhìn lên bảng chương trình điện tử, có ghi rõ các giờ bay, thì thấy chuyến tàu của sư huynh chỉ còn mười lăm phút nữa là cất cánh.

Thầy trụ trì liền giục:

– Thôi thầy ra cổng đi, để lên tàu cho thong thả.

Thế là sư huynh chắp tay chào tất cả mọi người, rồi đi thẳng về phía cửa «thông quan », nơi có hai «trạm» cảnh sát làm bổn phận kiểm soát….

Lúc sư huynh rời trạm cảnh sát trong cùng, vẫy tay từ giã mọi người lần chót, thì có mấy bà Phật tử rươm rướm nước mắt, đứng nhìn theo sư huynh cho đến khi khuất dạng. Thầy trụ trì thấy vậy, liền an ủi:

– «Tiễn chân» một thiền tăng đi hành đạo là…«đón nhận»…một phần phước, tại sao quí vị lại buồn ?!

Rồi thầy trụ trì đề nghị:

– Bây giờ chúng ta hãy lên «quán cà phê sân thượng» giải lao một chút trước khi trở về, vì mọi người đã thức dậy từ sáng sớm để vô chùa đón thầy, rồi từ chùa cùng nhau đi phi trường, nên chắc chưa ai điểm tâm chi hết. Nhân tiện chúng ta cũng có thể nhìn thấy con tàu bay qua Miến Ðiện cất cánh.

Thế là tất cả đều đồng ý….

Khi con tàu chở sư huynh rời phi đạo, lướt mình lên không trung, tôi nhìn chăm chăm về hướng ấy. Tuy nước mắt tôi không chảy như các bà hồi nãy, nhưng tôi cảm thấy tâm hồn mình nặng trĩu… Tôi tự hỏi «Không biết cảm mến một nhà tu nhiều đức hạnh sư huynh, có phải là một sự mắc dính không ? »…

Phi cơ khuất dạng rồi, thầy trụ trì an ủi mấy bà Phật tử một lần nữa:

– Hôm nay chúng ta đưa thầy Chân Niệm (tên của sư huynh) đi, thì ngày kia chúng ta cũng sẽ lên đây đón thầy ấy về. Chừng đó niềm vui sẽ bù lại cái buồn chia tay bây giờ.

Bác tài xế xe chùa liền cười xòa, pha trò:

– Thầy đừng lo, mấy bà chỉ buồn từ đây đến xa lộ thì hết ….Ra ngoài đó gío mát khó khóc lắm.

Tôi không nhịn được cũng cười theo.

Và sau đó chúng tôi cùng nhau ra về…..

Xe chạy bon bon, gió hai bên đường mát rượi, mang theo mùi đồng nội….thổi vào mặt, làm cho tôi cảm thấy dễ chịu.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh bất chợt hỏi:

– Thầy đi rồi, con còn thích vô chùa không ?

– Thích chứ sao không.

– Vậy mà má cứ tưởng chẳng còn ai nói chuyện «thiền» với con nữa, con sẽ không sốt sắng đi chùa với má ?

Tôi thành thật:

– Nhưng sau nầy con sẽ đi chùa với mục đích khác.

– Mục đích gì vậy ?

– Mục đích tìm lại những khung cảnh từng sống qua với sư huynh, để viết lại tất cả những gì sư huynh đã giảng.

Mẹ tôi mỉm cười:

– Té ra con “đeo” thầy từ trước đến giờ là để viết sách Phật giáo ?!

Tôi xác nhận:

– Chỉ đúng có một phần, còn phần khác không đúng.

– Nghĩa là làm sao ?

– Nghĩa là thoạt đầu con có ý tìm tài liệu «sống» nơi sư huynh. Nhưng sau đó con «mê» sư huynh luôn.

Mẹ tôi cười to hỏi lại:

– Con sẽ viết sách lấy tên gì vậy ?

– Con định viết cuốn “Nói Chuyện Thiền”.

Mẹ tôi biết tánh tôi hơn ai hết : Cái gì tôi muốn làm là tôi sẽ thực hiện được. Bà hoan hỉ ra mặt, rồi ngồi im, không nói gì nữa…..

Và tôi hăng hái nhấn ga cho xe qua mặt chiếc xe của đại đức trụ trì, chạy một mạch về nhà.

(HẾT)

(Viết xong tại Paris đầu mùa Phật đãn 2533

nhằm 28 – 03 – 1989)

Cư sĩ Prajanando: Tuệ Lạc (Nguyễn Ðiều)