Những ý thiền hóa thành thơ P9

Nghiệp quả là gì ?

 

(Trích từ cuốn “Phật Giáo Nguyên Thủy
và Thuyết Nghiệp Quả”- cùng tác giả)
 
Nghiệp là gì, quả là gì ?
Khi nguyên hành chuyển, nghiệp thì hiện ra.
Trùng trùng duyên khởi hà sa.
Quả nhân, nhân quả tạo ra ba thời[1].
***
Mười hai khoen móc12 luân hồi.
Hai mươi sức đẩy12, “cái nôi” thân nầy.
Dựng ba nối tiếp12 vần xoay.
Bốn lược trình12 ấy là xây pháp hành.
***
Não phiền, nghiệp, quả, như cành
Của cây chuyển vận12 ba nhành hai căn12.
Hai căn là gốc dục năng,
Và vô minh vốn thường tăng luân hồi.
***
Luân hồi biển khổ ra khơi…!
Ai người tỉnh thức tìm nơi quay về.
Nhận ra say, tỉnh… trong mê.
Hết khen cái mất, hết chê cái còn.
***
Sống trong thực tại vuông tròn.
Như Lai pháp xả, giũa mòn giấc mơ…
***
Thiền tâm vô chấp thành thơ.
Bài thơ chỉ để hiểu nhờ sắc không.
Phong linh[2] vốn ngọn gió lồng.
Tiếng leng keng ấy… chỉ vòng động tâm.

T.L.

 


[1] “Ba Thời” (quá khứ, hiện tại, vị lai), “Mười Hai Khoen Móc” (hay Thập Nhị Nhân Duyên), “Ba Nối Tiếp”, “Hai Mươi Sức Đẩy”, “Bốn Lược Trình”, “Ba Chuyển Vận” và “Hai Căn Gốc”… dùng trong bài thơ trên nầy, là những danh từ “đặc biệt”. Chúng ám chỉ 7 dạng của THUYẾT NGHIỆP QUẢ, nên trong bài thơ, chúng hơi khó hiểu. Nếu quí vị muốn có lời giảng cặn kẽ, hãy xem qua cuốn “PHẬT GIÁO NGUYÊN THỦY và THUYẾT NGHIỆP QUẢ” của Tuệ Lạc. Thành thật cám ơn.

 

[2]Phong linh là một loại “chuông” gồm nhiều ống đồng mỏng, treo thành chùm, ống nầy kế ống kia. Khi có luồng gíó thoáng qua, các ống bị đẩy lệch, chạm vào nhau, tạo ra những tiếng leng keng. Người ta gọi ấy là tiếng phong linh (chuông để gió làm ra âm thanh). Tương tự như thế, gió dục vọng thổi qua lục căn con người có thể ví như gió bên ngoài chuyển động, chạm vào phong linh vậy.

 

Những ý thiền hóa thành thơ P8                       Những ý thiền hóa thành thơ P10