Những ý thiền hóa thành thơ P6

Mái chùa[1]

Tiếng kinh là tiếng cha già,
Tiếng chuông là giọng mẹ : “à… ơi…” ru.
Cửa thiền sớm tối công phu,
Là nơi tâm Việt ngàn thu vuông tròn.
***
Gần chùa, gần nước, gần non.
Gần đàn con Việt vui buồn có nhau.
Xa chùa khắc khoải niềm đau…
Con thuyền tách bến… trước sau lạc loài.
***
Mái chùa che chở giống nòi,
Qua bao suy thịnh, giòng đời đục trong.
Vẫn như kiếp bướm xoay vòng…
Chui ra cái kén, vào trong con tằm.
***
Rồi bay khắp cõi tịnh tâm…
Tìm hương nhụy của hàng trăm hoa lành.
Góp từng vị mật rừng xanh,
Nuôi tâm, dưỡng tánh, để thành kiếp sau.
***
Bến bờ hướng đến là đâu
Phải chăng là cõi Việt màu sắc không !

 

T.L. – Paris 08/07/2003

 


[1] Bài thơ nầy cũng đã được nhạc sĩ Văn Tấn Phát phổ nhạc, nhân kỷ niệm Phật Đản năm 2007.

Những ý thiền hóa thành thơ P5                           Những ý thiền hóa thành thơ P7