Những ý thiền hóa thành thơ P4

 Nhặt lá Bồ Đề

Tôi đi nhặt lá Bồ Ðề,
Treo lên để nhớ lối về của tâm.
Mỗi chiều nghe tiếng chuông ngân,
Loang đi như dẫn xa dần bến mê…
***
Chợt trong tỉnh thức ê chề,
Thấy mình vẫn đứng bên lề hiện sinh :
Có đài sen trắng lung linh,
Lại không gì cả, giật mình ngẩn ngơ…
***
Có không, không có, hai bờ :
Bến không, bến có, bến mơ kéo dài…
Nụ sen chín cánh lạc loài,
Vương lên để bước ra ngoài trần gian.
***
Bồ Ðề như chiếc cầu ngang,
Bắt qua văn tự bao hàng chữ “Như”:
Như không, như có, như từ...[1]
Như lìa tâm cảnh thì “như” mới tròn !
             
    T.L. – Paris, 06/07/2003

 


[1] “Ngữ từ” ở đây ám chỉ từ ngữ, chữ nghĩa, lý thuyết… vốn là tục đế, ước định, tương đối, chỉ dùng tạm như phương tiện, để chuyên chở một số ý nghĩ phàm tục, nhị biên, trong một thời gian, hoàn cảnh nào đó. Con người chớ nên chấp cứng vào, vì chấp sẽ trật nhiều hơn đúng. *- Nhặt lá Bồ Đề đã được phổ nhạc.

Những ý thiền hóa thành thơ P3                            Những ý thiền hóa thành thơ P5