Những ý thiền hóa thành thơ P kết

Lời hay ý đẹp

 (Phát xuất từ tâm thanh tịnh, bình đẳng, hỷ xả)

Giới

*Người có giới hạnh nghiêm túc, thì không khinh khi người vô giới hạnh, vì khinh khi người vô giới hạnh, cũng là một loại mất hạnh kiểm.

Định

*Người có tâm an định, thì không coi thường người tâm hằng phóng dật, vì coi thường kẻ hay phóng dật, thì tâm sẽ hết an tịnh.

Tuệ

*Người có trí tuệ, sáng suốt, thì không khinh rẻ người có óc hẹp hòi, ngu si, vì khinh rẻ người hẹp hòi, ngu si, cũng là một loại rơi vào tâm chật chội, tăm tối.

Thiện

*Người có tâm chân thiện thì không khinh khi người nhiều ác tánh, vì khinh khi người nhiều ác tánh, cũng là một loại bất thiện.

Chánh

*Người thật sự có chánh kiến, thì không khinh rẻ người tà kiến, sai lầm, vì khinh thị người tà kiến, sai lầm, cũng là một loại chấp kiến.

Vô ngã

*Người đã giác ngộ được lý vô ngã, thì không khó chịu trước những ai chấp ngã, vì dị ứng trước kẻ chấp ngã, cũng là một loại củng cố bản ngã. (Loại «ngã chấp tinh vi» được củng cố nầy, còn nguy hiểm hơn!).

Hỷ xả

*Bậc có tâm an định trong chánh niệm, thì luôn luôn biết rõ thân tâm mình như thế nào, luôn luôn phân biệt thiện ác xung quanh ra làm sao, chẳng lẫn lộn. Nhưng bậc ấy cũng luôn luôn tự tại, bình đẳng, và tùy duyên khuyến thiện, chứ không xếp loại đối tượng, để đối xử một cách khinh trọng, theo pháp thế gian.

Những ý thiền hóa thành thơ P28