Những ý thiền hóa thành thơ P27

Đạo lộ, khuynh hướng,
Ba thời luân hồi

 Con đường có hai hướng,
Hướng tiến và hướng lùi.
Hướng tiến thì tăng trưởng,
Hướng lùi thì… thối…, lui….
***
Đường đạo có hai ngõ,
Ngõ sáng và ngõ mờ.
Ngõ sáng thì giác ngộ,
Ngõ mờ sẽ say mơ.
***
Còn đường thật là đất,
chẳng dữ, chẳng lành,
Chẳng còn cũng chẳng mất,
Chẳng đen, trắng, vàng, xanh….
***
Khi tâm người chấp vật,
Thành kiến với … trược, thanh.
Với… thấp, cao, đắc, thất,
Đường biến, hiện, trụ, thành.
***
Và vì thành kiến ấy,
Nên đường trần loanh quanh.
Đúng, sai… xen kẽ lấy…
Lung tung như tơ mành.
***
Đường đạo, hay tôn giáo…
Đầu tiên chỉ là “lời”…
Thuyết ra để kiến tạo,
Cho kiếp sống con người.
***
Nhưng vì tham, vướng mắc…
Trong “chánh”, “” song đôi,
Thì cạnh tranh đuổi bắt….
Những cái hoán vị thôi.
***
Đạo thuyết là phương tiện.
Dùng “lời” tạm phân ngôi.
Nhưng nói bằng thiên kiến,
Thì tâm sinh ba thời.
***
Thiên bên nầy, quá khứ,
Thiên bên kia, vị lai,
Chính giữa, thực tại xứ,
Dòng thủy chung kéo dài.
***
Đời trước Ý bị vướng,
Đời sau tự an bày.
Động cơ là “tâm tưởng”,
Nguồn nhân quả ai ơi !
***
Nhân quả được thành lập
Thì chu kỳ kéo lôi.
Nghiệp cảm huân tập,
Ấy nguyên lý luân hồi.
 
 
                                              T.L.  02/09/2007