Đạo lộ, khuynh hướng,
Ba thời luân hồi
Con đường có hai hướng,
Hướng tiến và hướng lùi.
Hướng tiến thì tăng trưởng,
Hướng lùi thì… thối…, lui….
***
Đường đạo có hai ngõ,
Ngõ sáng và ngõ mờ.
Ngõ sáng thì giác ngộ,
Ngõ mờ sẽ say mơ.
***
Còn đường thật là đất,
Nó chẳng dữ, chẳng lành,
Chẳng còn cũng chẳng mất,
Chẳng đen, trắng, vàng, xanh….
***
Khi tâm người chấp vật,
Thành kiến với … trược, thanh.
Với… thấp, cao, đắc, thất,
Đường biến, hiện, trụ, thành.
***
Và vì thành kiến ấy,
Nên đường trần loanh quanh.
Đúng, sai… xen kẽ lấy…
Lung tung như tơ mành.
***
Đường đạo, hay tôn giáo…
Đầu tiên chỉ là “lời”…
Thuyết ra để kiến tạo,
Cho kiếp sống con người.
***
Nhưng vì tham, vướng mắc…
Trong “chánh”, “tà” song đôi,
Thì cạnh tranh đuổi bắt….
Những cái hoán vị thôi.
***
Đạo thuyết là phương tiện.
Dùng “lời” tạm phân ngôi.
Nhưng nói bằng thiên kiến,
Thì tâm sinh ba thời.
***
Thiên bên nầy, quá khứ,
Thiên bên kia, vị lai,
Chính giữa, thực tại xứ,
Dòng thủy chung kéo dài.
***
Đời trước Ý bị vướng,
Đời sau tự an bày.
Động cơ là “tâm tưởng”,
Nguồn nhân quả ai ơi !
***
Nhân quả được thành lập
Thì chu kỳ kéo lôi.
Nghiệp cảm cũ huân tập,
Ấy nguyên lý luân hồi.
T.L. 02/09/2007