Giọt mưa…
trước con mắt “Thiền”
Giọt mưa rơi trên lá,
Giọt mưa rớt bên thềm.
Tất cả đều không lạ,
Tất cả từng… thân, quen.
***
Giọt mưa tan trên đất,
Giọt mưa bay giữa trời.
Kiếp không lo… còn, mất,
Đồng dạng khắp mọi nơi.
***
Giọt mưa từ thể lỏng,
Bốc thành khí, thành hơi…
Khí loãng… thì hơi mỏng,
Nên mây nhẹ muôn đời.
***
Mây lang thang vạn ngả,
Gặp…hàn, nhiệt, phong lôi…
Thân vô thường tự rã…
Thành tuyết, hay nước… rơi.
***
Mưa nhiều xoi thành suối,
Suối lớn hóa thành sông…
Nắng mưa là… nguyên khởi,
Cho mực nước long đong.
***
Giọt mưa ngọt, rồi mặn…
Nuôi hết thảy muôn loài.
Trong biển sâu, đáy thẳm,
Lẫn mặt đất nắng soi…
***
Giọt mưa nào cũng sạch,
Giọt nào cũng mát, tươi.
Sạch, mát… muôn ngàn cách,
Luôn hữu dụng cho đời.
***
Giọt mưa như mặt đất,
Ôm ấp cả muôn loài.
Sạch, dơ… không phiền, chấp,
Chỉ biết “phục vụ” thôi.
***
Phật dạy pháp nhẫn nhục,
Như đất, như nước trôi.
Bị dơ không bức xúc,
Được sạch chẳng reo cười.
***
Tượng trưng cho pháp xả,
Là… đất, nước… nhớ hoài !
Đất “dơ” làm… xanh mạ[1],
Nước rửa sạch sắn khoai[2].
***
Kiếp dành cho sinh vật,
Đủ nhu cầu tốt, tươi.
Đất, nước… được hay thất,
Mười phen… xả đủ mười[3].
***
Ngoại thân… hình giọt nước,
Trong thân, ấy mồ hôi.
Và các chất… thanh, trược,
Nhờ nước dung giải thôi[4].
***
Nước cùng… đất, lửa, khí[5],
Hợp thành sắc thân rồi.
Tánh nước là nối kỹ[6],
Những tế bào sinh sôi.
***
Khi danh pháp đã tận[7],
Thì sắc pháp rã rời…[8]
Thân người dần tiêu tán,
Nước trở về muôn khơi.
***
Giọt mưa là hiện thể
Của “thủy đại” vô nơi.
Nên pháp hành cũng thế[9],
Chẳng tử, chẳng sinh thời.
***
Ngàn năm nước vẫn chảy,
Ngàn đời mây vẫn trôi.
Giọt mưa người luôn thấy,
Từ giữa khoảng không rơi.
T.L.
Champigny một buổi chiều nhìn giọt mưa rơi 19-08-2007
[1] Ý nói bón phân vào trong đất, để mạ (hay cây cối) tốt thì đất phải dơ.
[2] Sắn khoai được rửa sạch trong nước, thì nước phải đục, dơ.
[3] Ý nói đất và nước luôn luôn có pháp XẢ, bị làm dơ, làm sạch gì cũng được.
[4] “Hóa giải” là nước có tác dụng làm tan các thứ dơ, làm loãng mọi chất độc, v.v…
[5] Đất, nước, lửa, và khí (=Thủy, Hỏa, Thổ, Phong), Phật Giáo gọi là Tứ Đại.
[6] Tánh của nước là làm dính các vật nhỏ hay cực vi lại.
[7] “Danh pháp” là phần tâm linh, sức sống, hay bốn “uẩn” (thọ, tưởng, hành, thức).
[8] “Sắc pháp” ám chỉ phần vật chất, hay phần thể xác của một con người.
[9] Pháp hành” ám chỉ toàn bộ diễn tiến của một hiện hữu có chu kỳ.
Những ý thiền hóa thành thơ P24 Những ý thiền hóa thành thơ P26