Những ý thiền hóa thành thơ P25

Giọt mưa…

trước con mắt “Thiền”

Giọt mưa rơi trên lá,
Giọt mưa rớt bên thềm.
Tất cả đều không lạ,
Tất cả từng… thân, quen.
***
Giọt mưa tan trên đất,
Giọt mưa bay giữa trời.
Kiếp không lo… còn, mất,
Đồng dạng khắp mọi nơi.
***
Giọt mưa từ thể lỏng,
Bốc thành khí, thành hơi…
Khí loãng… thì hơi mỏng,
Nên mây nhẹ muôn đời.
***
Mây lang thang vạn ngả,
Gặp…hàn, nhiệt, phong lôi…
Thân vô thường tự rã…
Thành tuyết, hay nước… rơi.
***
Mưa nhiều xoi thành suối,
Suối lớn hóa thành sông…
Nắng mưa là… nguyên khởi,
Cho mực nước long đong.
***
Giọt mưa ngọt, rồi mặn…
Nuôi hết thảy muôn loài.
Trong biển sâu, đáy thẳm,
Lẫn mặt đất nắng soi…
***
Giọt mưa nào cũng sạch,
Giọt nào cũng mát, tươi.
Sạch, mát… muôn ngàn cách,
Luôn hữu dụng cho đời.
***
Giọt mưa như mặt đất,
Ôm ấp cả muôn loài.
Sạch, dơ… không phiền, chấp,
Chỉ biết “phục vụ” thôi.
***
Phật dạy pháp nhẫn nhục,
Như đất, như nước trôi.
Bị dơ không bức xúc,
Được sạch chẳng reo cười.
***
Tượng trưng cho pháp xả,
Là… đất, nước… nhớ hoài !
Đất “dơ” làm… xanh mạ[1],
Nước rửa sạch sắn khoai[2].
***
Kiếp dành cho sinh vật,
Đủ nhu cầu tốt, tươi.
Đất, nước… được hay thất,
Mười phen… xả đủ mười[3].
***
Ngoại thân… hình giọt nước,
Trong thân, ấy mồ hôi.
Và các chất… thanh, trược,
Nhờ nước dung giải thôi[4].
***
Nước cùng… đất, lửa, khí[5],
Hợp thành sắc thân rồi.
Tánh nước là nối kỹ[6],
Những tế bào sinh sôi.
***
Khi danh pháp đã tận[7],
Thì sắc pháp rã rời…[8]
Thân người dần tiêu tán,
Nước trở về muôn khơi.
***
Giọt mưa là hiện thể
Của “thủy đại” vô nơi.
Nên pháp hành cũng thế[9],
Chẳng tử, chẳng sinh thời.
***
Ngàn năm nước vẫn chảy,
Ngàn đời mây vẫn trôi.
Giọt mưa người luôn thấy,
Từ giữa khoảng không rơi.

T.L.
Champigny một buổi chiều nhìn giọt mưa rơi 19-08-2007

[1] Ý nói bón phân vào trong đất, để mạ (hay cây cối) tốt thì đất phải dơ.

[2] Sắn khoai được rửa sạch trong nước, thì nước phải đục, dơ.

[3] Ý nói đất và nước luôn luôn có pháp XẢ, bị làm dơ, làm sạch gì cũng được.

[4] “Hóa giải” là nước có tác dụng làm tan các thứ dơ, làm loãng mọi chất độc, v.v…

[5] Đất, nước, lửa, và khí (=Thủy, Hỏa, Thổ, Phong), Phật Giáo gọi là Tứ Đại.

[6] Tánh của nước là làm dính các vật nhỏ hay cực vi lại.

[7] “Danh pháp” là phần tâm linh, sức sống, hay bốn “uẩn” (thọ, tưởng, hành, thức).

[8] “Sắc pháp” ám chỉ phần vật chất, hay phần thể xác của một con người.

[9] Pháp hành” ám chỉ toàn bộ diễn tiến của một hiện hữu có chu kỳ.

 

Những ý thiền hóa thành thơ P24               Những ý thiền hóa thành thơ P26