Cúng dường THƠ TÂM
Nhìn trời…ngắm giải mây bay,
Ta cầm trang giấy, viết bài… “thơ tâm”.
Chiều nay vằng vặc trăng rằm,
Vẳng nghe đâu đó… ngâm âm chuông chùa.
***
Bên hồ… cành trúc đu đưa,
“Thơ tâm” tả mãi… chẳng vừa ý ta.
Thời gian theo gió thoảng qua.
Vầng trăng soi xéo hiên nhà cô liêu.
***
Chữ tâm nghĩa lý trăm chiều,
Nghĩa không, nghĩa có, nghĩa siêu các thời.
Như dòng nước lúc… đầy, vơi…
Như nhành liễu… động, tĩnh nơi ven hồ.
***
Như mây chẳng trụ sở mô[1],
Như chuông ngân mãi chạm bờ tánh linh.
Cái tâm không có dạng hình.
Đất trời đâu cũng giác minh là nhà.
***
Tâm bình, thế giới trổ hoa,
Loạn tâm, khắp cõi ta bà đảo điên.
Tâm an, kiếp sống tươi hiền.
Nghiệp thân nghiệp khẩu triền miên hòa hài.
***
Vui buồn, tâm chịu cả hai,
Chịu đêm phải tối, để ngày sáng ra.
Chợt nhìn thấy bóng gương nga,
Nằm im đáy nước, một tòa hiện thân.
***
Hiểu ra… mới biết tâm trần,
Vì soi vì chiếu… mà phân thân hoài[2].
Ta liền… buông giấy bút rơi…
Thơ tâm trên giấy, chỉ đời mơ thôi !
***
Chắp tay lạy bốn phương, trời…
Cúng dường chư Phật không lời tốt hơn[3]
T.L
05/07/2007
[1] “Chẳng trụ sở mô” : Ý dựa theo câu “Ưng vô sở trú nhi sanh kỳ tâm” trong kinh Kim Cương (PG. Bắc Truyền).
[2] “Vì soi, vì chiếu”… ở đây ám chỉ vì phân biệt, đối chiếu, rồi cố chấp mà tái sinh hoài.
[3] “Không lời” trong câu thơ cuối cùng chứa hai ẩn nghĩa : 1/“Không dùng lời phàm mà cúng dường chư Phật”. 2/“Không mong có lời, tức chẳng có hậu ý sẽ chờ được hưởng lợi ngày sau”. –Không vụ lợi.
——————————————–
Chấp Chi…
Chấp chi “sinh” để rồi vui,
Chấp chi “tử” để ngậm ngùi tiễn nhau.
Tử sinh vốn một cơ cầu[1],
Chào đời, nhắm mắt, trước sau… xoay vần.
***
Chấp chi “hợp” để rồi mừng,
Chấp chi «tan» để lòng rưng rưng buồn.
Hợp tan vốn chỉ một tuồng[2],
Chia tay là mở đoạn đường tiếp theo.
***
Chấp chi “có” để rồi vương,
Chấp chi “không” để trăm đường kiếm thêm.
Có không vốn chỉ một niềm,
Không xen với có, túi viêm[3] chẳng đầy.
***
Chấp chi “thường”[4] để mà tin,
Chấp chi “đoãn” để đời nhìn bi quan.
Thường hay đoãn vốn chung hàng,
Cả hai thiên kiến[5] hoang mang kéo dài.
***
Chấp chi “chánh”, để mà cao[6],
Chấp chi “tà” để rơi vào thấp, che.
Chánh tà như tấm màn the,
Bên ni «rộng» khác bên tê chỗ nào[7] ?
***
Chấp chi “đẹp” để mà yêu,
Chấp chi “xấu” để lắm điều chê bai.
Đẹp hay xấu chỉ bề ngoài,
Bên trong ô-trược ai hoài thích hôn ?
***
Chấp chi “vinh”[8] để rồi tôn,
Chấp chi “nhục”84 để tủi hờn bản thân.
Nhục vinh hai nẻo phong trần,
Chết rồi… còn lại mộ phần… lảng quên !
T.L. 15/08/2007
[1] Cơ cầu : Cơ động hình tròn, ám chỉ cái trứng thụ thai, bắt đầu một kiếp sống luân hồi.
[2] Một tuồng : Như các nhân vật trong một vở kịch diễn đi diễn lại, hiện ra rồi biến mất.
[3] Túi viêm : Ám chỉ túi tham không đáy, khi không thõa mãn thì nổi lửa giận, như túi viêm, sưng phù lên vì nóng.
[4] Thường : Tức vĩnh hằng, trường cửu hay «sống mãi», ám chỉ những thiên đàng, do lòng tham tưởng tượng ra, rồi tin tưởng tuyệt đối, và cực đoan bảo vệ. Đoãn là ngắn , tạm bợ, phù du…sống đó rồi chết đó…
[5] Thiên kiến : Tương đương với cực đoan và dễ rơi vào tà kiến.
[6]Cao : Tự đại, kiêu căng, cho rằng ta đây đúng, nên coi rẻ người khác, vì họ sai lầm.
[7] Rộng… chỗ nào : Ám chỉ chấp trước là trở thành đóng khung, chẳng khác chi với chật hẹp, dù đó là chấp trong “chánh pháp”.
[8] Vinh nhục vì giai cấp, hay vinh nhục vì thành tích, công nghiệp, phẩm cách, vốn cũng chỉ là một thứ chịu đựng ước định, «tôn danh» và «bia miệng» phàm tình, tuy có thể kéo dài một thời gian, nhưng tất cả rồi sẽ rơi vào lảng quên.
Những ý thiền hóa thành thơ P23 Những ý thiền hóa thành thơ P25