Tự nhủ về Thiền
Nhớ hơi thở là thiền
Biết cảm thọ là quán
Khổ với vui hiện tiền
Chỉ là pháp, tướng, trạng….
***
Con người là danh sắc
Do nghiệp hợp rồi tan
Hiểu rồi thôi thắc mắc
Thôi sợ lúc hơi tàn.
***
Hơi đến…để nó đến !
Hơi đi….để nó đi !
Đến đi xoay vận mệnh
Theo nguồn sống ba thì.
***
Thì trước chẳng quá khứ
Thì sau chẳng tương lai
Trước, sau, chỉ….một thứ
Giữa hiện tại phô bày.
***
Không câu thúc hơi thở
Không thả lỏng pháp hành
Hơi vào ra một cỡ
Chẳng dài, ngắn….trược thanh.
***
«Phồng xẹp»….là «pháp nổi»
«Nặng nhẹ»…là «pháp chìm»
Nổi chìm chung một khối
Như sáng tối trời đêm.
.***
Tâm «đón» hơi…hít vào
Tâm «tiễn» hơi….thở ra
Hai chiều tâm tỉnh táo
Là thiền pháp thăng hoa.
***
Tâm «nhìn»….hơi chiều nầy
Tâm «ngó»….hơi chiều kia
Hai chiều tâm đều «thấy»
Niệm thân, pháp hợp lìa.
***
Hít vào….tâm tươi tỉnh
Thở ra….ý tỉnh tươi
Hít thở luôn thuần tính
«Soi» cảm giác kiếp người
***
Hít vào…. không cho quả
Thở ra… chẳng chứa nhân
Như con thuyền Bác Nhã
Không bị thấm nước trần
***
Hít thở vượt sinh tử
Bằng hơi thở tử sinh
Pháp nầy vô văn tự
Nhưng phá sạch vô minh.
***
Ngày ngày «ta» an thở
Không nghĩ mình «tu thiền»
Thở «tịnh» dù giữa chợ
Cũng như giữa rừng thiêng.
***
«Biết thở» là biết sống
Với «thiền pháp» trọn đời
Tâm không để lêu lổng
Rời hơi thở rong chơi !
***
Rong chơi rồi phóng đãng
Hôn trầm ý buông lơi
Trong luân hồi đa dạng
Sẽ khổ mãi đi thôi !
TL
05/2008
Những ý thiền hóa thành thơ P21 Những ý thiền hóa thành thơ P23