Những ý thiền hóa thành thơ P2

Hai trời một tâm

(Dâng ngày Phật Đản 2551)


Đón ngày đức Phật ra đời
Quê nhà, hải ngoại, hai trời… một tâm
Hướng về tổ quốc xa xăm
Thiền môn xưa ấy, còn mầm Như Lai ?
***
Việt Nam muôn thuở hình hài
Thịnh suy vẫn giữ mạch đài kinh sen
Trong vật chất, đạo khó chen
Ai người phân biệt trắng đen, hạnh lành ?
***
Niềm tin dân tộc mong manh
Tâm mà thiếu đức, thân sanh mê cuồng
Tranh nhau quyền lợi, khôn buông
Mê trong danh vọng, khó đường thoát ra.
***
Ác hành, hại lớn thân ta
Giữa vòng nhân quả, trầm kha mịt mờ
Phật ngôn, không hóa lợi nhờ
Mà là hành đúng, vượt bờ tử sinh.
***
Năm thế kỷ, Phật giáo tinh[1]
Thánh nhân xuất hiện, cung đình minh quân
Nhưng vì cải cách, xa gần
Hai ngàn năm tiếp, giáo phần phôi pha[2].
***
Phân chia pháp Phật bao nhà
Tông, chi, tiểu, đại… đọa sa chen vào
Cùng là con Phật như nhau
Sao không trân trọng pháp mầu uyên nguyên ?
***
Thời nay, cơ khí tân chuyên
Sân si một phút, nát nguyên địa cầu
Hòa bình đất Á, trời Âu
Độc tôn giáo thuyết, ai hầu thua ai ?
***
“Tiên tri”, “trời”, “chúa”… tranh tài
Muốn “an ninh” phải luyện mài gươm đao ?
Nào hay chiến thắng chưa chào
Bôm khinh khí nổ, còn sao cõi người ?
***
Pháp lành cứu thế ai ơi
Phật ngôn giải khổ, nhiều thời chứng minh
Chớ quên nguy hiểm rập rình ?
Nhân ngày Phật Đản, hãy “minh” tấm lòng.
***
Đốt tâm hương, nguyện bên trong
Rằng đem chánh kiến, rải cùng thế gian.

 

T.L.

24/04/2006

 


[1] Sau Phật tịch khoảng 500, Phật Giáo còn Nguyên Thủy, nên Thánh nhân thường xuất hiện, sống gần gũi và cố vấn các vua chúa, lãnh đạo anh minh.

[2] Nhưng kể từ khi phàm tăng canh cải Phật giáo, tự tôn, chia rẽ, thủ lợi, thì Thánh Nhân ẩn dạng, hoà mình trong dân gian, không còn thấy các Ngài lui tới nơi cung đình, vua quan nữa.

 

Những ý thiền hóa thành thơ P1                            Những ý thiền hóa thành thơ P3