Sen trắng
Giữa hồ cỏ dại
Có ba đóa sen[1]
Nở tung “tự tại”…
Không nét ưu phiền.
***
Lá sen “thoải mái”…
Nổi trên mặt hồ.
Màu xanh tươi trải
Hứng nắng “làm thơ”…
***
Cộng sen trong nước
Đỡ lá hoang sơ,
Nâng hoa thoát trược
Khỏi nước bùn dơ.
***
Gốc sen dưới đất
Ẩn trong bùn mơ…
Sống cùng “ô nhục”,
Để trổ được hoa.
***
Hương sen tinh khiết
Chẳng chứa mùi pha.
Với bùn gớm ghiếc
Xông đẹp một tòa[2].
***
Cánh sen trắng biếc,
Nhụy sen… hoàng sa.
Tươi thơm…“tha thiết”
Bạch Liên … ấy mà !
T.L. 20/09/2007
[1] Ba đóa sen tượng trưng cho Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng).
[2] Ý dựa theo câu “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Những ý thiền hóa thành thơ P18 Những ý thiền hóa thành thơ P20