Những ý thiền hóa thành thơ P17

Hãy xả khi nói Pháp

Hãy nói Pháp,
vì thiện tâm chia xẻ.
Điều nào cho là
soi sáng mà thôi.
Không nói Pháp
để cầu người khen, nể.
Ai không theo,
sân hận nổi tơi bời.
***
Nhị biên chấp
là cái vòng ràng buộc.
Phe ta bên nầy,
phe ấy bên kia.
Mọi thiên kiến
đều gia tăng ngã trược.
Tranh hơn thua,
lẩn quẩn chuyện phân chia.
***
Khi vướng chấp
cái gì mình cũng nhất.
Thầy tổ mình…
học thuyết, lẫn thân nhân.
Cách ăn nói :
“Kiểu ta là theo Phật”.
Ai khác ta,
ấy sa đọa muôn phần.
***
Đạo Phật vốn
nằm trong chân xả giác.
Giác là… tìm…
soi sáng, hướng lên cao.
Còn chấp thủ,
kéo tâm vào nẻo lạc…
Chấp càng sâu,
hố thiên kiến càng đào.
***
Khiêm cung để
thực hành tròn hạnh XẢ.
Chứ chẳng nhằm…
có “phẩm hạnh” cho ta.
Vì “phẩm hạnh”
là gia tăng bản ngã.
Mong người khen
là đạo đức kiêu sa.
***
Khi nói Pháp,
biết rằng điều đáng nói.
Sẽ tùy duyên
có kẻ hợp người không.
Hợp thì tốt,
không thì nương pháp thoại.
Bàn luận nhau,
soi sáng, chớ hận lòng !
***
XẢ tịnh pháp
bằng tâm hành tha thiết.
Tuy xả phàm,
nhưng cũng được bình an.
Còn Thánh Xả,
ngày sau tâm sẽ biết.
Vượt bờ trên,
tâm xả mới vẹn toàn.
***
Lời phàm nói…
pháp soi tâm thế tục.
Khoan bàn lên…
Thánh đạo, khó dung thông !
Tâm chân thật
là tâm thường hạnh phúc.
Theo Phật ngôn,
thuận nghịch hóa như không.
***
Xóa định kiến
là pháp cao siêu nhất.
Hết phân ranh
thì mới chứng vô biên.
Ranh còn đó
mà tưởng mình đã thoát.
Chỉ là tâm phàm,
nói chuyện thiên tiên.
***
Hành Pháp Xả
là tu điều trước mắt.
Ở đây, bây giờ…
chẳng hướng đâu xa.
Vì quá khứ…
và tương lai xa lắc…
Trong phút giây nầy,
phải phá biên ra.
***
Hãy nói Pháp
trong tinh thần thuận thảo.
Mục đích thanh cao
soi sáng mà thôi.
Pháp nói được[1]
là Pháp không hoàn hảo.
Pháp tương quan
để tiến hóa muôn đời.
***
Pháp tuyệt đối
là Pháp không thể thuyết.
Trong Thánh Nhân,
hằng thanh tịnh mà thôi.
Chưa đắc Thánh
mà thao thao bất tuyệt.
Vọng tâm tư…
và lạc lối cho người !
***
Nhớ Đức Phật,
nén hương lòng xin thắp.
Tôn danh Ngài,
nguồn Pháp Xả nơi nơi[2].
Lời Phật dạy
như quang minh cùng khắp.
Niệm Xả thôi,
diệu dụng đáng lưu đời.
                                    T.L. – Ivry Sur Seine, 24/05/2007

 


[1] Pháp nói được là pháp tương đối, hay do công ước loài người đặt ra. Phật giáo gọi ấy là pháp chế định, hay tục đế.

[2] Xả ở đây ám chỉ không chấp vào một biên kiến nào cả.

Những ý thiền hóa thành thơ P16                      Những ý thiền hóa thành thơ P18