TỰ TẠI như Cây, hoa, lá
Lá non thành lá xanh,
Lá vàng rồi lá rụng,
Hay nằm trơ trên cành…
Chẳng có gì lủng củng.
***
Tất cả là tự nhiên,
Tất cả là tịnh XẢ,
Tất cả hằng vô biên,
Tất cả… thiệt và giả.
***
Cây nào mà không lá,
Lá nào mà không cây,
Cây có nhựa nuôi lá,
Lá rã… bón cây gầy.
***
Nhưng cây, vẫn thanh thản
Và lá nhẹ nhàng bay,
Trước cuồng phong, thác loạn,
Chia ly lẫn… sum vầy.
***
Có cây là có lá,
Cây mọc, lá hiện ngay,
Lá che cây… nắng hạ,
Cây nâng lá ngày ngày.
***
Đêm về…lá dinh dưỡng
Cho cây ẩn linh quang.
Bóng đen nhòa sắc tướng
Do hồng ngoại lan tràn.
***
Lá thường hiện ra trước,
Hoa theo đó… đến sau
Lá rơi, để hoa được
nở tươi, “khoe”… sắc màu.
***
Như cành mai, xuân đến…
Mất… lá để còn… hoa.
Không âu sầu bạc mệnh
Đầu xuân rụng trước nhà.
***
Hoa được đời yêu trọng,
Lá bị vất bên đường.
Nhưng hoa và lá cộng,
Thành… điệu nhạc phong sương.
***
Hoa héo tàn…đào thải,
Xác lá sẽ “liệm” hoa
Để tan theo giòng chảy
Của “biến hiện” bốn mùa.
***
Hoa hôi, lá chẳng ghét,
Hoa thơm, lá chẳng thương.
Hoa lá cùng một nét
Vẽ bức tranh vô thường.
***
Cây, hoa, lá… từ đất
Vươn lên giữa không gian.
Khi chu kỳ hoàn tất,
Thì hòa vào địa đàng.
***
Những gì trong hoa lá
Cũng có khắp mọi nơi,
Trong biển, sông, núi đá,
Lẫn… động vật luân hồi.
***
Tất cả cùng một “gốc”,
Tất cả tứ đại “sinh”.
Chỉ khác nhau vận tốc
Qua thời gian định hình.
***
Nhà Phật gọi sắc pháp
Hằng thay đổi, tương luân,
Kéo, lôi, thành… phức tạp
Cho danh pháp xoay vần.
***
Nếu chẳng vướng danh : xả
Không theo thuận, nghịch… hành
Hợp tan như CÂY, LÁ
Thì TỰ TẠI thiền sanh.
***
Tự tại thường thực chứng
Không kẹt giữa các bên,
Không nhị biên lơ lửng,
Thanh tịnh sẽ triền miên.
***
Cây, hoa, lá… TỰ TẠI
Là hình ảnh bạch liên.
Chẳng màu, chẳng sắc thái
Còn đâu mạch ưu phiền.
***
“Niết Bàn” là “chẳng” ấy,
Khó ngôn ngữ nào thông.
Chẳng buông, cũng chẳng lấy,
Thanh tịnh giữa VÔ THƯỜNG.
T.L.
– Pháp Quốc 12/01/2007