Hơi thở và chiếc lá
(Thiền thơ)
Tôi lặng nhìn chiếc lá
Trên cành thoáng đu đưa,
Tự nhủ thầm : chẳng lạ
Ấy do… ngọn gió đùa.
***
Tôi lắng nghe hơi thở
Ra vào phổi và thân.
Mũi là thông quan nhỏ
Giữa tâm và khí trần.
***
Khí trần vô hình sắc
Nhưng cảm xúc qua da.
Đến, đi… muôn ngàn cách
Nó là “phong đại” mà.
***
Khí cọ qua một chất
Đặc, lỏng, hay vi phân.
Làm môi trường tương tác
Tự biến dịch, xoay vần.
***
Xúc chạm sinh “nhiệt” lượng
Co giãn, lẫn trọng khinh.
Cực ly, và cực chướng
Thường, đoạn[1]… bao tiến trình.
***
Đất, nước, lửa, và gió
Tên đặt của nhân sinh.
Đến, đi, không rồi có
Vô minh, khởi vô minh.
***
Tứ đại không sinh diệt
Phi tướng, phi tánh linh.
Vừa giả cũng vừa thiệt
Hữu hình lẫn vô hình.
***
Chỉ có sắc và tướng
Hằng thay đổi luôn luôn.
Phàm tâm khi mắc vướng
Thì khổ vui muôn vòng.
***
Chấp thân là tù ngục
Bỏ thân, ấy tự do.
Hữu thân, tâm nhơ đục
Vô thân, giác đến bờ.
***
Chấp ngã, nghi, cấm thủ[2],
Ba lậu ngăn thánh lưu.
Diệt được ba : lạc trú,
Thất lai đạo vô ưu.
***
Không tìm Phật, thấy Phật,
Qua sắc tướng hiện ra.
Nhưng chấp vào thì trật,
Đó là Phật mơ mà.
***
Thở vô… rồi ra : xả,
Thanh khí vốn không mê.
Thông thương muôn vạn ngả,
Lối đi cả lối về.
***
Xem kìa như chiếc lá,
Sống nhờ khí tự nhiên.
Lá, dù già, úa, rã…
Vẫn không nặng ưu phiền.
***
Hơi thở là tất cả,
Tịnh trong đó : niệm thân.
Sẽ đến gần Thánh Quả,
Tiêu cái khổ xa gần.
***
Xin đừng xa hơi thở,
Trong kiếp sống đầy vơi.
Ai chung đường với nó
Nhận ra mối luân hồi.
T.L. – Pháp quốc, ngày 06/12/2006
[1] Thường, đoạn là 2 kiến chấp : a/Thường kiến, khi chết, xác thân hoại, nhưng linh còn hoài, bất biến. b/Đoạn kiến, chết là hết, không còn hồn thức gì cả.
[2] Ý nói diệt được 3 kiết sử đầu, là ngã chấp, hoài nghi, và mê tín, thì đắc đưọc Tu Đà Hườn đạo, nhập vào Thánh Lưu giải thoát, trong vòng 7 kiếp.
Những ý thiền hóa thành thơ P11 Những ý thiền hóa thành thơ P13