Cúng dường Phật Đản[1]
Tôi nguyện làm cây nến
Thắp vào đêm Đản Sinh
Rằm tháng Tư thánh thiện
Để thấy Phật “bên” mình.
***
Thấy Phật trong tâm tưởng
Thấy Phật trên tòa sen
Thấy Phật vô hình tướng
Ngài như ánh linh đèn.
***
Tim đèn không là Phật
Ngọn lửa chẳng phải Ngài
Bình dầu, duyên hợp vật
Tin vào đó… mơ ngay !
***
Phật, không trong cõi có
Phật, có trong cõi không
Hiểu Phật thì nhận rõ
Chưa hiểu, tìm hoài công.
***
Tâm trong thân, Phật có[2]
Tâm ngoài thân, Phật không
Biết mình qua hơi thở
Thực tại, chỗ dung thông.
***
Dung thông là lạc trú
Chẳng đến cũng chẳng đi
Không xa, gần, thiếu, đủ
Phật có khắp ba thì.
***
Ngày Đản Sinh nhớ Phật
Ngài ở đó, chẳng xa
Như hai vầng nguyệt nhật
Soi khắp cõi ta bà.
***
Phật như tánh nước mát
Phật như mặt đất hiền
Phật, như hỏa tịnh lạc
Tam muội, ấm vô biên…
***
Chân tuệ quang, Phật hiện
Giả tuệ quang, Phật đi
Động tâm, duyên nghiệp biến
Tịnh tâm diệu giác tri.
TL
(23/04/2006)
[1] Bốn đoạn đầu của bài thơ “Cúng Dường Phật Đản” nầy đã được nhạc sĩ Văn Tấn Phát phổ nhạc, hòa âm, và trình bày qua giọng ca của mình, để kỷ niệm ngày Đức Thích Ca Mâu Ni ra đời trong năm Đinh Hợi (dl. 2007).
[2] “Tâm trong thân Phật có” ám chỉ tâm luôn luôn thanh tịnh, an trú vào hơi thở, không phóng túng, đuổi bắt ngoại trần, là sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp…thì Tâm Ấy «gần» Phật.