Những phân nửa cuộc đời
1
Ðời là nửa tỉnh, nửa say.
Nửa đen, nửa trắng, nửa ngày, nửa đêm.
Nửa vui, cộng nửa ưu phiền.
Nửa vùi vực thẳm, nửa xiềng đỉnh cao.
Nửa thương, nửa ghét trộn vào.
Nửa cười, nửa khóc, biết bao bất ngờ !
2
Nửa buồn, lại tắt nguồn thơ,
Nửa đang khoái cảm, cuộc cờ tan hoang.
Nửa lên đường, đã muộn màng.
Nửa trùm chăn trước trăm ngàn đợi trông.
Nửa trôi phăng…lội giữa dòng….
Nửa kề miệng cá, vẫn mong đến bờ.
3
Nửa… chìm đáy nước, ngu ngơ.
Nửa trên bờ đất, dật dờ loanh quanh.
Nửa…thuyền đã vỡ tan tành,
Nửa trên ván mục, không đành buông tay.
Nửa xuôi theo gió rủi may,
Nứa mơ tự lực cứ tay chèo ghì !
4
Nửa sum vầy, nửa chia ly.
Nửa tan, nửa hợp chu kỳ mà thôi.
Nửa ngoài tha thiết chào mời,
Nửa trong lạnh nhạt, hận đời lẫn nhau.
Nửa nào cũng chứa niềm đau :
Buồn, vui, thuận, nghịch…trước sau xoay vần
5
Nửa vừa tỉnh mộng hồng trần,
Pháp mầu chợt hiểu, lại phân vân rồi….
Nửa hằng nghĩ ngợi xa xôi.
Nhân nào quả nấy có hoài đúng chăng ?
Nửa tin “tạo hóa” vĩnh hằng.
Nửa xem “trời” cũng đọa thăng vô chừng !?
6
Rồi thì “Sắc Tức Thị Không”,
Nửa là “vô ngã”, nữa hòng có “ta”.
Nửa tin “chân tánh” ấy mà…
Trước tưởng siêu thoát, sau ra luân hồi !
Cho nên “Bồ Tát” thay ngôi…
Hết thăng đến đọa, «tùy thời» độ sinh !
7
Nửa thì thích sống một mình.
Nửa không muốn để cuộc tình vỡ tan…
Nửa buông, nửa nắm hai hàng.
Nửa xa tục lụy, nửa cưu mang đời.
Gánh gồng hai nửa hai nơi,
Lúc yên, lúc động, rụng rời chân tay .
8
Nửa kín đáo, nửa phô bày,
Nửa cong rồi quẹo, nửa ngay thẳng hàng.
Nửa đi, nửa ở chàng ràng.
Bỏ quê nhưng cũng tính đàng hồi hương.
Nửa nhác gan, nửa can trường.
Đã chê nhưng lại tìm phương giữ phần.
9
Nửa «thông minh», nửa cù lần,
Thông minh thì tánh ưa phân tích nhiều,
Vì «thông Minh» hiểu đa chiều,
Nhị biên, phải trái, cao siêu hai đầu.
Tư duy pha trộn vàng thau.
Phân vân khó thấy đạo mầu uyên nguyên .
10
Cù lần thiên vị liên miên.
Pháp nào hợp với ý riêng của mình.
Và tin tha lực tận tình,
Không biết đến chữ tâm minh là gì.
Gặp khi khó chọn đường đi.
Thì cầu thần thánh chủ trì ban cho.
11
Còn thông minh «tự» mình lo.
Có sở tri chướng một kho trong đầu[1].
«Pháp thiền» thích loại thâm sâu.
Tinh vi bùa chú, đạo mầu “nêu cao”.
Rồi danh và lợi vương vào
Duy tâm, duy vật, ngõ nào cũng “xong”.
12
Đến khi vướng khổ muôn tròng
«Nhập ma tẩu hỏa» sống trong hãi hùng.
Bấy giờ cầu cứu lung tung,
Phật, Trời, Thần, Thánh…thảy cùng «qui y»
Nghe kinh lạy Phật luôn thì.
Nhưng kinh nào khác, cũng ghi vào lòng.
13
Nửa là “Phật tử” gia công.
Nửa làm tín hữu các dòng linh thiêng.
Nửa tin thần, thánh, địa tiên.
Nửa lo tự lực, nửa thiên ông trời.
Bao nhiêu tâm lực tuyệt vời.
Nửa trao về Phật, nửa mời mọc ma.
14
Tụng kinh… nửa để ngâm nga.
Nửa luyện thành “chú”, để mà “hộ thân”.
Nửa hạ tiện, nửa «đại» nhân…
Nửa hồn quang đãng, nửa hồn mây mưa.
Ngũ căn nửa đóng, nửa chừa[2],
Năm trần nửa sợ, nửa vừa vẫn mong[3].
15
Nửa tu cốt để người trông.
Nửa muốn «ẩn dật» dốc công hành trì.
Nửa muốn diệt tham, sân, si.
Nửa lo không có những gì đời khen
Nửa thanh cao, nửa thấp hèn
Nửa thanh, nửa trược…đua chen bời bời !
16
Nửa thiện nửa ác lôi thôi,
Nửa sáng nửa tối, lõm lồi ngang nhau.
Nửa lành, nửa dữ trộn vào
Nửa mơ trong đó…có “hào” tánh linh ![4]
Thực ra hai nửa vô minh,
Hai nửa ô nhiễm, biến hình luôn thôi.
17
Cả hai nửa, tạo luân hồi…
Cả hai nửa vốn tô bồi tử sinh.
Nửa nầy theo đúng luật kinh… ?
Nửa kia lộng giả “biện minh” số phần :
Luận rằng “rèn” hạnh ly trần (?)
Phải hy sinh mới «xả thân» cho đời !
18
Xả thân, rồi vướng tơi bời ?!
“Hy sinh” rồi lạc xa lời trung dung[5].
Nửa chừng kiến vọng lung tung,
Vầy đoàn sa đọa khắp cùng nơi nơi.
Nửa chừng hại lắm ai ơi !
Hãy mau nhớ lại những lời Phật khuyên !
T.L. – Londres, 28/05/2008
[1] Sở tri hay sở tri chướng : Cho rằng sự hiểu thấu lẽ đạo, bằng lý luận, là gần đạt tới “Thánh Quả”.
[2] Ngũ căn : Nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân.
[3] Năm trần : Sắc, thinh, hương, vị, xúc.
[4] “Hào” thánh linh : Tưởng lầm cái phần giáo ngộ trong mình bao giờ cũng sáng chói, dễ thành Phật.
[5] Lời Trung Dung : Lời Phật dạy về pháp trung đạo, phá chấp (Majjhima Patipadā Magga), chứ không phải thuyết Trung Lập của thế gian.
Những ý thiền hóa thành thơ P27 Những ý thiền hóa thành thơ P kết