Những ý thiền hóa thành thơ P26

Pháp của hoa

(là Như Không)

Nụ hoa nầy đang nở,
Nụ hoa kia đang tàn.
Cành hoa không mừng rỡ,
Cội hoa chẳng buồn than.
***
Hoa tự nhiên vô sự,
Chỉ loài người đa đoan.
Nở đem cắm bình sứ,
Tàn lại vất vườn hoang.
***
Hoa mọc giữa đồng cỏ,
Hoa lớn trong rừng cây.
Hạt hoa bay theo gió,
Tự do như nước mây.
***
Nghèo trồng hoa chậu đất,
Giàu cắm hoa bình vàng.
Cả hai chỉ một vật,
Hoa chẳng thấy hèn, sang.
***
Hoa hôi không thấy thẹn,
Hoa thơm chẳng thấy kiêu.
Hoa thản nhiên toàn vẹn,
Chẳng phiền vướng lắm điều.
***
Trong cuộc đời sinh diệt,
Hoa đa dạng nhiều màu.
Có vẻ nào siêu việt,
Hơn sắc đẹp hoa đâu ?
***
Nhưng hoa luôn vẫn thế,
Nở trước để tàn sau.
Trước sau cùng một thể[1],
Chấp chi chuyện bể dâu ?
***
Ai trước sau phân biệt,
Với hoa vốn như nhau.
Ngày hay đêm chỉ biết,
Sáng tối để tùy vào.
***
Sáng thì nương theo sáng,
Tối, hoa tìm ánh sao….
Sáng tối quân bình loãng[2],
Cho tĩnh động thoa giao.
***
Giao thoa, nguồn sinh động,
Để vũ trụ vần xoay.
Thuận và nghịch cùng sống[3]
Nên vạn vật có hoài.
***
Kìa bụi hoa nhỏ nhỏ
Mọc trên mộ bên đường.
Khách dừng chân đứng ngó,
Ngôi mộ bớt cô đơn !?
***
Nhân sinh thường nghĩ thế,
Nhưng Hoa chẳng “phân trần”,
Miễn sao hoa có thể
Tạo vui đến thế nhân.
***
Tạo vui là vẹn ý,
Là kiếp đáng luân hồi.
Từ vô chung vô thỉ
Chỉ một pháp Không thôi !

T.L.  20/08/2007

[1] Pháp hành chỉ có một thể, nhưng khi chấp thì có thể trước và thể sau.

[2] Bóng tối không phải là một hiện tượng bất lợi, mà là một lực quân bình, để làm loãng bớt sự “đốt cháy” của những quang tử trong ánh sáng.

[3] Thuận và nghịch sinh ra từ lòng tham trong tâm thức con người, thì cái nầy tiêu diệt cái kia. Nhưng thuận và nghịch của bộ máy vũ trụ thì cái nầy hổ trợ cho cái kia, nên gọi là “cùng sống”.

——————

Nhìn và “thấy” qua thiền

Nhìn “lá chiều” rơi… xuống mặt hồ,
“Vườn thiền” thi sĩ, thoảng hương thơ.
Trong tâm thanh tịnh, vang… lời Phật,
Rằng “Pháp vận hành, giữa lá khô”.
Lá ấy mùa xuân… xanh sắc biếc,
Hè tàn, thu đến… hóa vàng mơ.
Thi nhân xúc cảnh thường thương tiếc,
Thiền giả cho rằng lá… “hóa tơ”.
***

Rồi lá từ cành, lại mọc ra,
Thi nhân nhìn lá ngỡ… «chồi hoa».
Thiền gia nhìn, biết… “chu kỳ đến”
Lá trước, hoa sau… hiện một tòa.
Hoa nở để tàn, về cội bến…
Lá xanh để úa, bón… cây già.
Nghìn năm hoa lá luôn vẫn thế…
Rụng để sum vầy… chẳng xót xa.

***

Mặt nước lặng im… chiếu bóng cây.
Gió về… hoa, lá thắm «tung bay»…
Gương hồ gợn sóng, nhòa hình ảnh…
Dáng mộc mờ tan theo áng mây.
Bóng vỡ, cây còn… trên bờ đất.
Mây tan… hóa nước, rưới chiều nay.
Đến, đi, không, có… xoay vần mãi
Nhìn với thiền tâm…thấy “tánh” nầy !

T.L.
– Đêm 01/09/2007.
Bài thơ làm trong giấc mơ, thức dậy chép lại

Những ý thiền hóa thành thơ P25            Những ý thiền hóa thành thơ P27