Những ý thiền hóa thành thơ P20

ĐỊNH QUÁN

Tôi nhìn tôi trên vách
Do ánh lửa ngọn đèn.
Áo quần tuy trắng, sạch,
Nhưng cái bóng màu đen [1]
***
Tôi nhìn tôi trong gương[2]
Giữa căn phòng soi sáng,
Ẩn lộ nét vô thường
Trên cái tôi thực trạng.
***
Tôi nhìn tôi dưới nước,
Thấy bóng mình lung linh [3].
Chợt một luồng gió lướt
Sóng gợn bóng tan hình.
***
Tôi nhìn tôi trong thân,
Thấy mình không có bóng,
Chỉ khối xương, thịt, gân,
Cứng, mềm, đặc và lỏng.
***
Tôi nhìn tôi trong thức
Thuận nghịch theo cảm quan.
Thấy khổ vui, hư thực,
Sau với trước… xoay vần.
***
Tôi nhìn tôi trong tâm
Thấy thiện, ác lẫn lộn,
Tham, sân, si ngấm ngầm
Như ngàn trùng vây khổn.
***
Tôi nhìn tôi trong pháp
Thấy tất cả hóa không,
Tâm ngưng ngay phức tạp
Ý yên lặng vuông tròn.
***
Rồi sau cùng tôi xả [4],
Chẳng nhìn cũng chẳng không,
Vì ngó theo vạn ngã
Với nhất điểm vốn đồng.
***
Thấy thì tâm nói thấy,
Không thì tâm nói không.
Giữa thấy và không ấy,
Gốc chỉ là vọng, mong.
***
Có chi mà chấp mãi
Cho cái biết long đong ?
Cho tử sinh diễn lại,
mắc dính muôn tròng ?
***
Định tâm thì nhận rõ,
Minh sát để biết không.
Không định làm sao tỏ ?
Định, quán chiếu vô cùng.

 T.L.  13-06-2007


[1] Tiền tài, danh vọng, thân nhân, hay tất cả những gì ngoài thân, tuy muôn màu, muôn sắc, huy hoàng, lộng lẫy đến đâu, có thể ví như cái bóng trước ánh đèn. Dù ta chọn hình thức màu gì, nó luôn luôn vẫn là màu đen, hễ ôm lấy nó thì bị tối tăm.

[2] Chỉ có cái bóng thấy được trong gương lau sáng (ám chỉ định tâm) thì mới biểu lộ được thực trạng của một người.

[3] Bóng lung linh dưới nước (khi yên lặng) thì tương đối thấy rõ hơn cái bóng trước ngọn đèn, nhưng nó rất vô thường, chỉ một làn gió chao mặt hồ, thì cái bóng vỡ toang, ví như “nước tâm” hễ bị “gió tham sân” nổi lên, thì không còn thấy được chính mình nữa.

[4] Xả ở đây nội dung rất rộng, rằng : Chẳng những là không chấp vào biên kiến, mà cũng không chấp vào thành quả thiện thục vô chấp của “mình”.

Những ý thiền hóa thành thơ P19                      Những ý thiền hóa thành thơ P21