Minh Triết trong Đạo Phật

Bài 1

MINH TRIẾT chính là GIÁO LÝ BAN ĐẦU.

<>ĐẠO GIÁC NGỘ vốn nặng về thân giáo (hành động thực tiễn, gương mẫu). -Đức Phật Thích-ca Mâu-ni (Sakya-Ṃuni Buddha), sau khi đã thuyết bài pháp thứ nhất, gọi là «Kinh Chuyển Pháp Luân» (Dhammacakkappavattana sutta), Ngài luôn luôn hành động và chứng minh một cách cụ thể nhiều hơn những gì Ngài nói (satipatti). -Ba chữ «Bậc ĐẮC ĐẠO» trong nhà Phật, ngày nay cần minh bạch là «người đã thực hành được những thiện pháp cao thượng mà mình thuyết ra», hay «làm đúng chân ngôn thanh tịnh, giải khổ», một cách thuần thục (=hiệu lực), chứ không phải «kẻ biểu diễn các lý luận phi thường» (atireka bhāsanā), hay «thần thông» (abhiññā) (!), để được thế gian, vốn “yếu tâm thế”, dễ dị đoan, dễ mê tín, dễ nể sợ, tin tưởng…rồi «tán dương», cho là «Siêu nhân», «Thánh», hay «Phật» !

*Phẩm cách «TRI HÀNH HỢP NHẤT», hay «lời nói và việc làm đi đôi» (=phạm hạnh), chính là NỘI DUNG chân thực của 2 chữ «MINH TRIẾT» (Bodhivijjā-Ñāyasattha) ! -Từ đó suy ra, người học Phật hằng thấy rõ Minh Triết chẳng bao giờ có «đặc tính lý thuyết», -nhất là không lý thuyết, lẫn không dựa trên quyền lựctiền bạc, để phóng đại, thúc đẩy tuyên truyền, quảng cáo…-kể cả «đe dọa» !

-Bài kinh Chuyển Pháp Luân (Dhammacakkappavattana-sutta), tuy cũng dùng «ngôn ngữ nhân gian», nhưng «PHÁP LUÂN» ấy, ám chỉ «khởi động bánh xe cứu khổ»,vẫn đích thật là hiện thân của «sự khai thị» hay tạm gọi là «tuyên ngôn dẫn đến hành động tiến hóa», để công bố nếp sống hướng thượng, nhằm thực hiện một cách cụ thể PHẠM HẠNH, xoa dịu được thực trạng thuận nghịch (đau khổ) trong thân tâm con người, giữa cuộc đời đầy bất công, hằng chịu đựng nhiều va chạm ô-trược, một cách tham sân si…-chứ ĐÓ không thuần túy là một «lý thuyết tôn giáo tín ngưỡng», bắt người ta phải tin !  

-NỘI DUNG của Kinh Chuyển Pháp Luân (Dhammacakkappavattana-sutta) nêu ra Bốn Sự Thật cao siêu, sâu sắc, hay «Tứ Diệu Đế» (Catu Ariyasaccāni), gồm 1/thực tại cõi đời là thường xuyên CHỊU ĐỰNG xung đột, hay mâu thuẫn (dukkha), 2/nguyên nhân của CHỊU ĐỰNG là dục vọng (dukkha samudaya), hậu quả từ vô minh, 3/phẩm cách DỨT CHỊU ĐỰNG, hay đã triệt tiêu dục vọng, là đoạn trừ khổ não thân tâm (rūpa-nāma dukkha-nirodha), và 4/con đường (hay phương pháp) đưa đến HẾT CHỊU ĐỰNG, thoát khổ (dukkha nirodha gāminī), là Bát Chánh Đạo (atthaṅgika-magga).

*Nếu chúng ta xem Kinh Chuyển Pháp Luân, như một «công thức thực hành văn hóa thoát khổ», thì ấy là «CÔ ĐỌNG MINH TRIẾT» gồm bốn cặp chữ 1/«khổ đế» (dukkha ariya sacca), 2/«tập đế» (dukkha-samudaya sacca), 3/«diệt đế» (dukkha nirodha ariya sacca), và 4/«đạo đế» (dukkha-nirodha-gāminī ariya sacca). -Trong đó, «ĐẠO ĐẾ», hay «sự thật thứ tư» (catuttha ariya saccaṃ), là «con đường duy nhất» (aneka-maggo) xây dựng tiến trình giải thoát, đã được Thánh nhân (Ariya puggala) áp dụng, và cũng là tiêu chuẩn tiến hóa TRUNG TRỰC nhất (majjhima-paṭipadā). *«ĐẠO ĐẾ» (ariya-magga) hay con đường 8 phẩm cách thăng hoa (an vui), vừa khả thi vừa tránh được 2 thái cực thái quá, là lợi dưỡng (kāma sukhallikā) và khổ hạnh (atta kalimathā) !

*Nghĩa là, ngoài ĐẠO ĐẾ (magga sacca) ra, không cò cách nào khác !

-Nhân tiện, xin «thành ý cha xẻ» một chút về «cặp chữ đầu tiên», gọi là «khổ đế» (dukkha ariya sacca). -Chữ «dukkha» (Pāḷī) xưa nay thường được «sách tàu» dịch ra “hán việt” là «KHỔ», nhưng đây vốn là một «tùy tiện chuyển nghĩa» khá phiến diện, chỉ đúng 50% mà thôi. -Như người ta vẫn nói “phân nửa sự thật” không phải là “sự thật» !

-Theo thiển ý của chúng tôi, và nhất là để tránh hiểu biết lệch lạc (có thể trôi xa nguồn gốc Pháp Phật), chữ «DUKKHA» nên được dịch là «chịu đựng», do căn «du» có nghĩa lưỡng biên (trong cổ ngữ «Pāḷī»), ám chỉcả 2 trạng thái hài lòng (mānāpa) và bất mãn» (amānāpa), mà một động vật nằm trong «tình trạng luân hồi» (-đặc biệt là con người !), phải luôn luôn «nhận lãnh» suốt kiếp sống…như một loại hỗn hợp phiền não, lẫn lộn và xen kẽ…của VUI (somaṇa) lẫn BUỒN (domaṇa), hay của «bình an» (sukha) lẫn «xung đột» (dukkha)…v…v…. ! -Đây là lý do mà chúng tôi thường xuyên dùng ám từ «chịu đựng» đặt gần 2 chữ «KHỔ DẾ» !

-Xem lại TỨ DIỆU ĐẾ (Catu Ariya-saccāni), chúng ta thấy có 3 sự thật (ti-añña-saccāni), là *THỰC TẠI chịu đựng KHỔ (thứ nhất), *NGUYÊN NHÂN chịu đựng KHỔ (thứ hai), và *CON ĐƯỜNG hóa giải nguyên nhân KHỔ(thứ tư) thì tương đối dễ hiểu. -Nhưng sự thật thứ ba là “CỨU CÁNH” (=thoát ly chịu đựng KHỔ), đối với nhân sinh xem ra “rất huyền bí”, tâm thức phàm phu (puthujjana citta-viññāna) khó “nắm bắt” được ! -Có kẻ còn hiểu lầm cho rằng, “NIẾT-BÀN” (nibbāna) là “cực lạc” hay “siêu biến mất”, thuộc “1” trong “2” cõi «giả định», là “sống mãi giữa cảnh an vui”, hoặc “hoàn hoàn vô hữu” (tuyêt diệt) (?!) -Và nhiều kinh sách Phật học cũng ám chỉ «DIỆT ĐẾ» (nirodha ariya sacca)là «niết-bàn» (nibbāna).

-Nghĩa là, đã có không ít người, trong lẫn ngoài Phật giáo, duy tâm lẫn duy vật…luôn luôn thắc mắc “Niết-bàn là gì” (“Kiṃ nibbāna ?”) !

<>MINH TRIẾT trong Đạo Phật từng nhắc nhở cho chúng ta biết rằng, người phàm (puthujjano) MUỐN “hiểu biết về niết-bàn” thì vô cùng khó khăn, vì “động cơ”của “muốn hiểu biết” ấylà lòng tham (lobha) hay dục vọng (taṅhā), nên “đầu óc” của hạng trần tục thường xuyên nằm trong tình trạng mơ hồ…lẫn vô minh…-giống như người mang kính màukhông bao giờ thấy được thực trạng của vạn vật, hay kẻ có thị giác chỉ còn non 50%, thì không thể nhận diện rõ rệt bất cứ đối tượng nào ! -Trong Phật học, tham sân si có thể ví như “màng khói bất thiện” che áng thị giác (trong tâm) một cách khó đánh tan !

<>Vậy xin thử mượn từ ngữ hán việt “DỤC TRI, để trình bày “vấn đề, không chừng “có căn cứ hơn”. –Danh từ “dục tri” chứa nghĩa muốn biết”. -Chữ “DỤC” là “điểm chung” với cặp chữ “dục vọng”, để nói lên sự khao khát.Và xem ra, “DỤC VỌNG” (taṅhā) không gì khác hơnlà “tình trạng tâm thức u-mê…lang thang…tìm kiếm một cái gì bất định…khi nó bị 3 làn sóng tham sân si tràn ngập, xô giạt ra khơi…mà tưởng là “đẩy vào bờ”…tương đương với “chìm trong mây khói”, vô cùng mờ đục, chẳng còn định hướng…nên “DỤC VỌNG” hằng làm cho phàm nhân “khao khát quyền năng”, ban cho mình cái “hiểu biết”, để thấy được “cõi cứu độ”, hay CỰC LẠC <=> Niết-bàn !

-Nhưng chư Thánh nhân (Ariya puggala) từ A-la-hán đạo (rahatta-magga-citta) trở lên, hay Phật (Buddha) thì hoàn toàn khác. -Các Ngài có «TRÍ TRI» (paññiṅdriya pajānāti), nên KHÔNG CẦU sự thõa mãn bằng “THÔNG HIỂU”…mà các Ngài vẫn biết rõ niết-bàn là gì.- Ấy là do «năng lực thanh tịnh» trong thân tâm các Ngài, là vô tham (alobha), vô sân (adosa),và vô si (amoha), luôn luôn hiển thị !

*Rồi ngay cả khi đã đoạn tận tham sân si (lobha dosa moha vimutti), sống trong “HỮU DƯ NIẾT-BÀN”, các Ngài cũng chẳng vướng mắc (anupādāna) vào phẩm cách thoát ly ấy. -Trái lại, tâm thức tinh khiết (visuddhi-citta) của các Ngài còn viên tròn một cách hùng hậu 7 HẠNH XẢ (sattupekkhā vicaya), sau đây là :

1-XẢ CHÁNH NIỆM (Upekkhàpatiparisuddhi) : Tâm thức luôn luôn cách ly phóng dật (uddhacca vimutto citta), an trú trong thực tại (appanā), nhưng không tự hào (māna vimutti) với “chánh niệm” nầy.

2-XẢ TƯ KIẾN (Ceto-upekkhā-bhāvanā) : Tâm thức không chấp vào “định lực” (ekaggat’iṅdriya-vimutti), không bị hỷ lạc cầm tù (patinissagge-pīṭisukha-pamokkha), ý căn thường xuyên thanh tịnh (visuddhi niccā maṇiṅdriya), thảnh thơi (santati).

3-XẢ GIÁC CHI (Bhūta-upekkhāsambojjhaṅga) : Tâm thức luôn luôn hội đủ những chi pháp giác ngộ” (bojjhaṅgā-citta), cực sáng (abhi-joti) nhưng không bị ràng buộc bởi tịnh quang (quả thiền) của các tầng thiền, kể cả hỷ lạc phát sinh do chân giác ngộ.

4-XẢ ĐỐI TƯỢNG (Lambana pamokkhā-citta) : Tâm thức hoàn toàn bình đẳng (pekkhā upavicāra-citta), trước mọi thiền cảnh (bhāvanā kammatthāna), bất kể ấy là đối tượng bên ngoài (ajjhtta) hay bên trong (bahiddha).

5-XẢ THỌ (Vedanā upekkhā-citta) : Tâm thức không bị cảm giác an lạc ảnh hưởng hay ràng buộc (anubrūhanā-citta)

6-XẢ QUẢ THIỀN (Bhāvanā Upekkhā citta) : Tâm thức chẳng bị điều kiện hóa bởi thiền lạc (pīṭi), –không sợ mất quả thiền (santati) !

7-XẢ PHẠM HẠNH (Upekkhā brahmavihāra-citta) : Tâm thức không tự hào rằng «mình đã nằm ngoài pháp hạn chế» (odhikata), hay «trở thành vô lượng» (mahāvihāra guṇa).

<>Đề cập đến đến «Giáo Lý Ban Đầu», thì từ ngữ Pāḷī rất có liên quan là «Theravāda», tạm dịch là «Đạo Phật Nguyên thủy», nhưng chúng ta cần «thoát chấp», để khách quan nghĩ đến «ám chỉ của Nó », rằng 2 chữ «nguyên thủy» có thể đã phát nguồn từ khái niệm «Mạch Nước Phật Ngôn Thời Phật hiện tiền». -Đúng ra, chữ «Theravāda» phải được dịch là «Tôn túc thuyết» hay «Trưởng lão tuyên tụng Phật ngôn». -Xin thích nghĩa như sau, «Thera» là «bậc tôn túc», hay «hàng trưởng lão», và «Vāda» là «thuật lại lời Thế tôn».  

<>Và căn cứ theo 2 lần «Kết Tập Phật Ngôn», kể từ lần thứ nhì (dutiya saṅgīti), cách «Phật nhập diệt» khoảng 100 năm 3 tháng, tại thị trấn Vesalī (Tỳ-xá-li), thủ đô xứ Kiều-tất-la (Kosāla), dưới sự thúc đẩy lẫn chủ tọa của 2 Ngài lão thành YASA và REVATA, được bảo trợ bởi vua chúa sở tại. Tăng đoàn lúc ấy chừng «700 vị». -Và do «khái miệm khác nhau» về «hiểu biết luật phần khất sĩ» (patimokkha-saṃvara-sīla) mà trở thành bất đồng ý kiến, “nhân sự” đã tự chia 2 nhóm (dvi-saṅgha vaggā). *«Nhóm thứ nhất» không nhiều sa-môn, hay «ít thành viên» (Culla-vagga), gồm các «Vị Niên trưởng» (Vuḍḍhatara-therā). Và *«nhóm thứ hai» thì «đông đảo tăng sĩ tham dự» gồm những Tỳ kheo «trung niên» hay «trẻ tuổi » (kaniṭṭha-ācariyā), tạm được gọi là «đại đoàn» (mahā-vagga) !  

<>Ngày nay, ngành Khảo cổ tân tiến đã dùng «CARBON-14» («phóng xạ đồng vị»), thực hiện từ những «bia ký», và xác nhận chữ «VAGGA», mà chúng tôi «gạch dưới» trên đây. -Xin nói rõ là nguyên bản đã viết bằng «Thiên long tự» =>Devanāgarī. -Nhưng đáng tiếc là chúng tôi không có «bàn phiếm» (clavier) ấy để trình bày chính xác, hầu nhận diện «nét chữ xưa», và «chỉ ra độ mòn» khiến nó biến dạng. -Chúng tôi bắt buộc phải đánh máy «Mẫu Latin»)…rất khó chứng minh được rằng, nét «cổ ngữ thiên long tự»(Devanāgarī), khắc trên đá hay trên gỗ cứng, trải qua thời gian quá dài (mấy ngàn năm) đã bị «nhẵn đi» rất nhiều… -Từ đó «VAGGA» có thể đọc thành…«YANA». -Thay vì «VAGGA» có nghĩa là «tăng đoàn» thì «biến ra» «YANA» mang nghĩa «hoàn toàn khác», là «thuyền», «thặng», hoặc «thừa» tức «cổ xe», -hay «tàu», «bè»…vật dùng chuyên chở, vận tải…trên đất lẫn trên nước !

<>Phải chăng vì vậy mà «Phật giáo Bắc truyền», -đặc biệt là đến từ đế quốc Tàu vốn có bản tính thích nâng cấp «mình là lớn», -chẳng hạn như trong lịch sử, họ đã há đã chẳng xưng là «Đại Tống», «Đại Đường», «Đại Minh», «Đại Hán», «Đại Thanh»…v…v…-Và rất có thể vì thói quen ca tụng bản ngã, chỉ dựa vào lý do «số nhiều» đó, mà họ thừa dịp giảm thiểu phẩm cách của «đồng đạo» (số ít), rồi tự «tấn phong» một cách lố bịch…đã làm phát sinh danh vị «đại thừa» (mahāyana) ?! -Nói cách khác, ấy là tánh tật phàm tục luôn ganh tị trước ưu điểm đạo đức của thiểu số, đồng thời ỷ mình đông người, ngang ngược áp đặt một cái tên thấp kém là «tiểu thừa» (hīnayana), lên những bậc đáng kính lẫn chân chất hơn mình ?!

<>Khách quan mà nói, chỉ có các phần tử «thiển cận»…mới ám chỉ «Mạch nước Phật giáo» từ Phương Nam, hay «Đạo Giải Khổ» NGUYÊN THỦY (Dakkhina-Buddhasāsana), do các Đệ tử trưởng lão của Phật Thích-ca Mâu-ni (Sakya Muni Buddha) đã thanh tịnh kết tập giáo lý (Theravāda) và trân trọng bảo tồn cho đến ngày nay, là «Phật Giáo Tiểu Thừa» hay «cổ xe nhỏ» !

-Ai VÔ TƯ và với với trí tuệ bình thường cũng biết rằng, Đức Phật Thích-ca Mâu-ni (Sakya Muni Buddha) chỉ để lại trên thế gian duy nhất một con thuyền cứu khổ là PHẬT THỪA (Buddha-yana). -Còn những phần tử bất thiện, vô minh…thì luôn luôn tự phong cho mình cao hơn đồng đạo, mới thật sự có tư tưởng phân chia Phật giáo như thế ! *Chưa kể «nghĩa đen» (rất thô tục trong tự điển) của chữ «hīnayana» là «cổ xe hạng thấp hèn». («Hīna» = hạ tiện giai cấp. «Yana» = cổ xe). Và kẻ mang tư tưởng ngạo mạng ấy, đối xử thiếu lễ độ với «Phật giáo Nam Truyền», hay hậu thân của «Phật giáo Trưởng lão kết tập» như thế, mới chính là phường gian lận (danh nghĩa), nếu không muốn nói là thiếu giáo dục ! -Và kẻ cố ý dùng danh từ «hīnayana» để ám chỉ «Phật giáo do các bậc Trưởng lão kết tập» 100 năm và 3 tháng…sau khi Phật khuất bóng, cũng là người đồng lõa với các thế lực âm mưu chia rẽ Phật giáo, phá hoại một SẢN PHẨM «văn hóa giải khổ» do Đức Phật Thích-ca Mâu-ni, đã từ bi cống hiến đến chúng sanh, nhân loại, chứ không chỉ dân tộc Ấn-độ (Bharatta), xưa cũng như nay !

<>Nếu tra cứu vào lịch sử (kể từ khi Phật tịch), chúng ta khó có thể không kết luận rằng, đó là bàn tay của một số thế lực cuồng tín (xin nói rõ là «một số» chứ không phải tất cả), thuộc giai cấpBà-la-môn (cổ Ấn-độ), vì thiếu hạnh kiểm, bị ân đức Đạo Phật che mờ, mất quyền lợi, trở thành ganh tị, rồi hận thù đồng lõa với đế quốc hán tộc, hằng mang bệnh xâm lăng, dùng ác pháp mê tín dị đoan, hoặc ngu dân…để «chinh phục», giành quyền cai trị, làm chủ tài nguyên các nước nhỏ xung quanh, trong mộng «thu phục thiên hạ».

-Hình thức ngu dân ấy còn tồn tại đến ngày nay, là các «niềm tin» và các «nghi thức cúng tế» bằng những «lễ vật phức tạp, bất thiện», tiêu biểu nhất là giấy tiền vàng bạc. -Nghĩa là sự phá hoại ĐẠO PHẬT NGUYÊN CHẤT vốn phát sinh từ 2 xứ «Ấn» và «Tàu»…trong tham vọng đế quốc, bành trướng… xưa cũng như nay !

*Họ đã không ngần ngại hạ thấp phẩm hạnh từ bi vô lượng của Phật Thích-ca (Sakya Muni Buddha), đối với nhân loại chúng sanh, bằng cách dựng lên «chư phật nầy» hay «các bồ-tát nọ»…để che mờ đạo hiệu THÍCH-CA MÂU-NI (Sakya Muni), đồng thời dùng «danh vị tiếp dẫn» linh hồn người chết…và «quyền lợi sa-môn»…cố ý hủ hóa «tăng sĩ nhà chùa», nhằm tiêu diệt «Đạo Giải Khổ bằng Khai Trí» của Bậc Đại Giác Ngộ , hiếm khi xuất hiện trên thế gian !

-Tất nhiên, «động cơ» của sự trả thù kiểu «ngẫu nhiên đồng minh» ấy…là do họ đã bị «mất nhiều nguồn lợi», trước CHÁNH PHÁP SOI SÁNG, có đặc tính mang lại CÔNG BẰNG và TIẾN HÓA chung cho nhân loại, nhất là phá tan các mê thuyết phân chia giai cấp…mà Đức Thích-ca Mâu-ni đã từ bi vạch trần! -Không những chỉ thuở xưa và mãi đến ngày nay, cái ác tính (akusala lakkhaṇa) ấy vẫn còn làm hại nhân loại (manussa hiṃsa), chìm trong 2 dạng cực đoan mới, của một bên là «đa tín ngưỡng» (hoang đường), đồng thời bên kia là «chủ nghĩa vô thần» (duy vật biện chứng một chiều)…bất kể trước mắt họ là tiến bộ vật thể của KHOA HỌC LÝ HÓA do trí khôn bẩm sinh con người, vốn trân trọng hiệu lực cầu tiến bởi văn minh cải thiện tinh thần lẫn thể xác của ĐẠO PHẬT !

<>Chúng tôi đã có dịp «du học» ở Ấn-độ, và hoàn toàn chẳng «ngạc nhiên», khi thấy «dân số Phật giáo» tại nước nầy…gần như «số không» (-vì chưa đến đến 1% giữa dân số hơn 1 tỷ 3 người), mặc dù «nhà nước» vẫn «chăm sóc» các  «thánh tích lên quan đến Đức Phật» rất «chu đáo». Họ làm vậy vì động cơ kinh tế, lợi nhuận du lịch, nhất là thu ngoại tệ từ «khách hành hương» bốn phương…hơn là trân trọng «gia bảo văn hóa» của nhân loại !

-Còn những quốc gia lân cận (gồm Việt nam) đang nằm trong «ảnh hưởng» của «đế quốc Tàu», một thế lực xưa nay quen tay làm đồ nhái. Nhất là từ khi kinh tế thế giới nghiêng về «phát triển toàn cầu» (mondialisation économique) thì chuyện cốp-py kỹ thuật Tây phương rồi sản xuất «hàng giả» lan tràn…-thì «ĐẠO GIẢI KHỔ», trong thời gian hơn 1 thế kỷ qua cũng không tránh khỏi «thiệt hại» ! –Đạo Phật Nguyên Chất đã bị «canh cải gần như toàn diện», rồi bị người ta gọi bằng một cái tên «khá hoa mỹ» là «phật giáo phát triển», một tín ngưỡng nặng hẳn về «kinh doanh phước lộc», nhằm «quản trị tâm linh» một cách chặt chẽ, để phục vụ cho chính trị độc quyền, ngu dân…nhiều hơn là trân trọng tôn giáo !  

<>Hiện nay, một số lớn (-xin nhấn mạnh là không phải tất cả) «chức sắc» thuộc «nhà chùa» đang say mê danh lợi (do quyền thế ban phát»), còn nêu ra chiêu bài «canh tân phật giáo, theo kịp thời đại và nhảy vọt», qua dạng «tiến sĩ hóa tăng đồ», đã «hùng hồn» thuyết giảng «giáo lý» theo định hướng «hưởng thụ», rằng…thì…là…«có thực mới vực được đạo». Họ hằng ngày khéo léo ru ngủ tín đồ…để gom góp tiền bạc, chạy chọt ra nước ngoài, vừa làm vận động viên cho thế lực độc tài chống lưng, vừa làm «du học sinh» rồi mua bằng cấp, lòe tín đồ cả trong lẫn ngoài nước…đồng thời tự mình «tấn phong» phẩm hạnh «bồ-tát dấn thân cứu đời» !(?)

-Họ là những «tăng sĩ» sống trong chùa, nhưng tỏ ra «rành» chuyện thế sự hơn cả các tay «phong lưu trưởng giả», chuyên ăn chơi hưởng thụ ! –Pháp thoát ly dục vọng trong kinh Phật đối với «tà tăng», tất  hiên là «trở ngại lớn», nên họ phải tìm mọi cách xóa sạch luật tu, -nói chi đến việc «cần thực học hành để duy trì chánh pháp» ?!  

<>Luân điệu «nhập thế» của họ là để tha hồ phá giới, viện dẫn rằng, «không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con» (?), để họ vừa nhập bọn ăn chơi thế tục, vừa làm tay sai cho cường quyền, gồm những phần tử buôn dân bán nước, xuất cảng lao động và hiến dâng biển đảo, không phận, lãnh lỗ cho ngoại bang xâm lăng, để duy trì các chiếc ghế toàn trị trên toàn thể đồng bào bất hạnh ! -Và những «bằng thật», mua từ các đại học «danh tiếng» nước ngoài, chứng minh rằng, họ là «học giả»…càng làm cho họ biến thành «hổ mọc cánh», nên họ nói gì mà tín đồ thực thà không tin, để dâng cúng tối đa ?!

-Các ngài «tăng nhân tiến sĩ» ấy chắc chắn không thiết gì đến tôn chỉ cứu thế, hayTHỰC TẠI khiêm nhượng xả thân vì nhân loại (=chúng sanh) của Đạo Phật, mà với một cách thức khéo léo đánh lạc hướng, họ luôn luôn viện cớ «vận động xây dựng xã hội»…để hợp tác bất kể ai…miễn là thuộc hạng «đại gia», trong nhà treo nhiều bằng khen «ưu tú» lẫn «danh dự» là được. -Chưa kể bề ngoài của họ cũng xem ra rất «thuyết phục», bằng «cử chỉ đạo hạnh» thường xuyên được biểu lộ bằng «một tay luôn luôn lần tràng hạt, tay kia để trước ngực»…để «trang nghiêm tiếp đón» tiếp đón bá tánh thập hương !

<>Thực ra, «Đạo Phật Nguyên chất» vốn đã rất khoa học, nghịch hẳn tình trạng vô minh và chủ trương ngu dân. -Kinh Phật đã từng cho chúng ta biết rằng, «trong nước và không khí có vô số chúng sinh» (ngày nay gọi là «vi trùng», «vi khuẩn»). Phật quả là một nhà khám phá vĩ đại (Mahā Vijjā-Anuvicāraka). *Giáo lý của Đức Thích-ca Mâu-ni (Sakya Muni) chính là «văn hóa khoa học» (cải thiện tâm-vật), «giải trừ» những niềm tin hoang đường của các tôn giáo «cai trị tinh thần» đương thời. –Ai sống đúng theo lời Phật dạy là phát triển Đạo Pháp một cách tiến hóa hữu hiệu và khoa học nhất !

-Nhưng tham sân si trong «ma tăng» và «tín đồ theo thầy làm giàu» (u-mê) đã và đang ngăn chận bước tiến của khoa học vật thể và tâm linh. Họ đang phá hoại Phật giáo, đồng thời bóp chết nền «văn minh siêu vật chất»hay «phạm hạnh hướng thượng», mà nhân loại đã rất khó khăn mới bảo tồn đến ngày nay !

<>Vô tư mà nói, đa số những người có «tâm cảnh bình thường» đều không cực đoan đến độ tin rằng, toàn bộ kinh điển Pāḷī, thuộc «Phật Giáo Nguyên Thủy» (Theravāda) là phản ảnh 100% Phật Pháp (Buddhasāsanassa dhammā) của Bậc Toàn Giác (Sammāsambuddha). -Nhưng căn cứ vào bài giảng có nội dung «Phật Thích-ca khuyến khích tự do tư tưởng» (Kālāma-sutta), đã thuyết ra tại làng «Kesaputta», vào thời Phật còn tại thế, thì…tính sáng suốt, bình tĩnh, độc lậpkhách quan…trước mọi điều một giáo chủ nói ra, vẫn là «chìa khóa» tìm được SỰ THẬT (Ariya sacca). -Như vậy, chúng ta dù thường xuyên dựa vào kinh điển Pāḷī để khiêm nhượng nghiên cứu Phật ngôn đi nữa…-xem ra chẳng những không phải là hành động chủ quan, phiêu lưu, mà giản dị chỉ là «thư tịch» ấy…vốn có nhiều yếu tố «gần với nguồn gốc Phật giáo» hơn là những tài liệu khác !

*Và tất nhiên, «nghiên cứu đúng thì áp dụng đúng, hoặc tương đối khó sai lạc», tri hành tự động hợp nhất, thì hoa trái giác ngô sẽ nở ra…-xác nhận hiệu lực thăng hoa cho mỗi cá nhân, cho chúng sanh và cho xã hội, -xuyên qua trải nghiệm cụ thể, chứ không phải bằng lý thuyết…và vì vậy gọi là «bài kinh rất thông thoáng, khả quan» ! -Nếu như thế, làm sao có tình trạng «Phật giáo suy đồi», như hiện tượng «chùa chiền thi đua kinh doanh», mà đa số tín đồ chất phát, hiền lành, ngay thẳng…đang lo ngại ?!

<>Xin nói thẳng rằng, «trước mắt chỉ có «Phật giáo Chân Thật» bị lợi dụng, bởi những phần tử duy vật, hay hội đảng vô thần, ngụy biện, để khai thát tài lợi, hoàn toàn không phát huy Đạo Đức (guṇa natthi), thì phẩm cách phát triển đức hạnh (brahmacariyā), không thể nào duy trì được ! -Chính những kẻ gian ác kể trên, đã làm cho Đạo Phật Nguyên Chất (hay mạch sống tiến hóa của nhân loại) bị suy sụp, lạc hướng…mỗi ngày một trầm trọng thêm…-phải kể từ sau 2 lần «Kết tập Phật ngôn Lần thứ nhì», tại Tỳ-Xá-Li (Vesāli), và lần «Kết tập Phật ngôn Lần thứ ba» (hơn 2500 năm trước), tại «Hoa thị thành» (Pātaliputta), hiện tại gọi là «Thủ Phủ PATNA», thuộc tiểu bang Bihar, Ấn-độ !

*Nhưng may thay, HIỆN TẠI nhờ Văn minh Tin học Hiệu lực của Ánh sáng Lượng tử, trong KHOA HỌC SIÊU LÝ HÓA được dịp rọi sáng vào thân xác cũng như tâm linh con người, đang dần dần không cho phép các thế lực gian ác lạm dụng tôn giáo, đồng lõa với những nhóm tài phiệt chính trị (đen tối), chủ trương ngu dân, (bưng bít sư thật), để tiếp tục vừa đe dọa tối đa vừa che mờ khả năng của «tri thức bẩm sinh» con người ! -Nhất là chúng luôn tìm mọi cách ngụy biện, tuyên truyền xuyên tạc, bóp méo cùng hạ thấp «Trí tuệ Siêu xuất» (Prajña=Bát-nhã), trong «Văn Minh đạo Phật», mà Bậc Giác Ngộ Thích-ca Mâu-ni hằng «nói rõ», rằng tính giải thoát hướng về nhân loại, trước tiên cần có đời sống phát triển lành mạnh bằng GIỚI ĐỊNH TUỆ (sīḷa samādhi paññā). -Đó là «cứu tinh duy nhất» của tình trạng vô minh sa đọa nầy !

<>Người ta tự hỏi, «tại sao đời sống con người ngày nay, càng lúc càng tân tiến, bình an nếp sống vẫn không được bảo đảm, tương xứng với cái xã hội, tự hào gọi là «đã ăn minh» ?! -Nếu không muốn nói là «đang thụt lùi rõ rệt» ! *Bậc Giác Ngộ (Phật=Buddha) hằng nhắc nhở chúng ta rằng : -Hãy nhìn sâu vào «SỰ THẬT» (asatho) trong «cộng nghiệp hưởng thụ» (ganībhūta kamma), để thấy rõ «lòng tham (lobha=rāga) do mang thân động vật», trong vận hành luân hồi…phải «chịu đựng» những tiện nghi vật chất hiện đại, khi được bồi dưỡng dồi dào, để hưởng thụ một cách mù quáng, sẽ bị sa đọa như thế nào…để cá nhân lẫn xã hội tự thức tỉnh !

-Và lời cảnh báo đó đang «vang lên liên tục» một cách cấp thiết, để «bản năng khao khát chân lý» của đa số quần chúng bình thường, được thức tỉnh, hết bị «mê hoặc» bởi triết lý «sống theo lẽ tự nhiên» (như cầm thú), rồi chấm dứt «đề cao» hưởng thụ, trụy lạc…nhàm chán, giảm thiểu tình trạng thân tâm con người thường xuyên bị xung đột (cộng nghiệp), – giải trừ nguyên nhân bất an hằng ngày !

<>Đạo Phật không bác bỏ những tiện nghi vật chất (lành mạnh), nhất là các nhu cầu cần thiết cho phát triển đời sống hướng thiện, bình thường và thuận chiềuvới tiến hóa tâm linh. -Nghĩa là «VĂN MINH XÃ HỘI» phải cải thiện «đồng bộ» với cả 2 phương diện thể xáctinh thần. -Phật giáo cũng luôn luôn báo động rằng, trong TIẾN HÓA (gọi là «tối tân vật chất») dành cho hưởng thụ nhục dục hiện tại, vốn chứa nhiều «yếu tố phát sinh ô-trược», LẠC HẬU…không những  đối với «bình an tư tưởng», mà còn ngược chiều đối với «tiến hóa tâm linh» ! -Vì «thức tánh phàm phu» một khi đã «nhiễm nặng» (bởi tham sân si)…thì không biết chừng nào mới tiến hóa trở lại. -ví như «người tiền sử» đã phải trải qua bao nhiêu thời gian mới được là nhân loại ngày nay !? -Và tình trạng suy đồi đạo đức hiện tại, có thể «gia tốc»…để quay lại cái sống tiền sử…thì rất nhanh, chỉ sau một trận chiến tranh nguyên tử hay hóa học, tiêu diệt trí nhớ !

<>Như chúng tôi đã khiêm nhượng trình bày một cách «ngụ ngôn» nhiều lần, rằng «Thân thể chỉ là bình điện», hay «vật dùng tạm chứa năng lượng». –Rồi bởi cái gì có hình thức thìcó tuổi thọ (vô thường), và luôn luôn bị hạn chế. -Còn «tâm linh» hay TINH THẦNchính là tinh anh của năng lượng. –vô định thời gian lẫn không gian, lẫn vượt mọi biên giới !». -Cái mà nhất thời chúng ta gọi là «KHOA HỌC» thực ra chỉ là phương pháp làm biểu lộ sự vận hành của cả «2 phương diện thuận và nghịch » (dhammenaca adhammenaca), vật chất và tinh thần xuyên qua nhiều chiều tiến hóa hay thoái hóa, trong đó có «vô hình» lẫn «hữu hình», «cụ thể» (saṃhata) lẫn «trừu tượng» (kevala), «si mê» (moha) lẫn «trí tuệ» (paññā), «vướng mắc» (upādāna) lẫn «giải thoát» (nibbāna) !!!

-Thực ra, «khoa học duy vật» (rūpa-vijjā) không bao giờ gồm «chân pháp» (asatho dhammena)* như Bậc Toàn Giác (Sammā-Sambuddha) đã tiết lộ, cách nay hơn 25 thế kỷ ! *«Chân Pháp» ấy luôn luôn làm cho 3 CÕI(trời, người, và đọa cảnh) có tiến hóa» (tiloka-aṭṭhācāratā), -nhất là loài người (manussa) sống văn minh trong dục giới (kāma-loka). -NÓ vốn chẳng do Phật Thích-ca Mâu-ni (Sakya-muni Buddha) sáng chế ra, mà ẤY chính là «nguyên tắc muôn đời» NHƯ THẾ (Tathāgatā) ! -Phàm phu do vô minh (avijjā)…mà không thấy con đường thăng hoa, phải bất lực và chịu luân hồi !   

*Liên quan đến «thần khải» trong «Giáo Lý Ban Đầu».

<>Phật giáo khi ÁP DỤNG vào toàn bộ MINH TRIẾT (Bodhivijjā-ñāyasattha) do Bậc «Chánh Đẳng Chánh Giác» (Sammā-Sambodhi) nói ra. -Nó bao gồm tất cả những hiện tượng kỳ diệu trong vũ trụ đa chiều. Nhưng liên quan tới «pháp bí mật» mà nhân gian gọi là «THẦN KHẢI», mà Đức Phật đã chẳng thường xuyên đề cập đến, thì NÓ rất «khoa học lượng tử» một cách «bát-nhã» ! Tuy nhiên, trong «Kinh Điển Nguyên thủy», chúng ta vẫn thấy thỉnh thoảng được giới thiệu «một số biểu lộ của siêu năng lực», -như «Túc mạng thông» (pubbenivāsaññāna), -«Thiên nhãn thông» (dibba-cakkhu-ñāna), «Thiên nhĩ thông» (dibba-sota-ñāna), -«Tha tâm thông» (paracittasaññāna), -«Lậu tận thông» (āsavakkhayaññāna), và -«Vạn biến thần thông» (iddhividhāñāna)…v…v… ! -Nhưng những «huyền lực đặc biệt» ấy đã KHÔNG được Đức Phật «ưu tiên đề cập», «khuyến khích», hay xem như «gỉai pháp độ đời» hiệu quả nhất, mà Ngài luôn đơn giản xác nhận «ấy» chỉ là kết quả tất nhiên của «công phu đức hạnh», đã «cô đọng viên tròn», trong…một số Thánh nhân (Ariya puggala) có «thiền tâm cực tịnh» !

*Xin nói rõ, không phải tất cả Thánh Nhân đều có «thần thông». -Vì theo Phật học, một THÁNH NHÂN là bậc đã tận trừ thâm sân si (=dứt phiền não), chứ không phải Ngài đã «luyện đủ» khả năng để biểu lộ «phép lạ». -Phẩm cách «hết tham sân si» cũng là «tiêu chuẩn căn bản» để phàm nhân chúng ta, có thể «nhận ra» một Thánh nhân, hầu tránh xúc phạm đối tượng đáng kính ấy. -Hay «tận trừ tam độc, dứt phiền não» (āsava vimutti) là «đắc quả giải thoát sinh tử luân hồi» vốn không liên quan gì đến sự biểu diễn thần thông !

<>Và tuy «VÔ SIÊU NĂNG» (=chẳng «thần thông»), nhưng một bậc thân khẩu ý đã trọn lành (arahaṃ), vẫn có thể vượt qua được nhiều «tai họa» thế gian, là do sự «linh diệu của phước báu», hay bởi «chư thiên hộ trì» ! -Còn «thiên chúng» (deva) thì thuộc về «cảnh giới phi vật chất» (sắc tế). «Họ» là một hạng sinh linh với «thân tâm bằng năng lượng», tinh vi, thanh cao…không như tất cả động vật (gồm loài người) mang thể xác tư đại ô trược, nặng nề, hữu hạn (sẽ mục nát, tan rã, biến mất). -Chư thiên luôn luôn không bị ngăn ngại bởi mọi «vật chất hữu hình» (rūpa), thô cũng như tế (olārikapi sukhumāpi), nên «họ» có thể hộ trì Thánh nhân một cách dễ dàng.

*Lý do Phật học vừa tiết lộ vừa xem nhẹ THẦN THÔNG :

-Vì «KHÁI NIỆM» về «lãnh vực siêu hình» của loài người (đầy tham sân si) liên quan đến «thần thông»…vốn là sản phẩm của TƯỞNG UẨN (saññā khandha) kết hợp với VÔ MINH (viễn vông), trong mỗi cá nhân, chứ không phải là chánh lực (hay chân năng lượng) của THỨC UẨN (viññāna khandha), đã được toàn tịnh do Giới Định Tuệ đã tinh anh biểu lộ ! -Chưa kể «thần thông» (abhiññā) có thể trở thành sa đọa lẫn nguy hiểm. Nó rất «truyễn nhiễm» và làm phát sinh «bệnh tưởng tượng hoan đường», -Cổ nhân đã nói «tánh tương cận, tật tương viễn». -Hay tính mơ ước về «thần năng», trong những bộ óc vô minh rất «dễ thành lập». -Kết quả là con người tự trở thành TÀ KIẾN (micchādiṭṭhi) vì «khao khát thần thông», hay chấp nhận ngu dân, vì yếu hèn, bạc nhược, sẵn sàng tùy thuộc vào ngoại năng, và si mê giết chết NỘI LỰC (quí báu)của chính mình. -ẤY vốn là Ly DO mà thần thông không thể ngăn cản bánh xe sinh tử luân hồi !

*Chúng tôi cảm thấy cần nhấn mạnh «nét đặc biệt nầy trong Phật giáo về thần thông» (abhiññā), kẻo khi nhân gian thấy «Đạo Phật bác bỏ đoạn kiến, duy vật, vô thần…mà có thể tưởng lầm là giáo lý giải thoát của Bậc Đại Giác Ngộ luôn luôn phủ nhận, hay không bao gồm «diệu dụng» của «thần lực» !

<>Và MINH TRIẾT trong ĐẠO PHẬT (Bodhivijjā Ñāyasattha) cũng để soi sáng một cách «tháo gỡ» phần nào NỖI THẮC MẮC (tự nhiên) của đai đa số quần chúng bình dân (kể cả nhiều nhà «học thức») về một số hiện tượng liên quan đến «Mật tông Phật giáo» (Vajrāyana) lẫn đến các «tín ngưỡng bí truyền» khác trên thế gian, mà người đời thường gọi nôm-na là «bùa phép» (kavaca = amulet).  

-Đã nhắc đến «chuyện huyền bí»…thì xin bàn tổng quát thôi :

-Theo Thiền học (bhāvanā sikkhāpada) trong «Vi Diệu Pháp Nhà Phật» (Bodh’abhidhamma), hay «Phật Giáo Nguyên Chất» (= ĐẠO diệt tham sân si còn bản sắc ban đầu), thì «NĂNG LỰC» (iddhi bala) CỦA GIỚI (sīla), -tức «vận hành SẮC PHÁP» (thân lẫn khẩu), khi đã xa lìa mọi nghiệp ác (adukkata kamma), và CỦA ĐỊNH (samādhi), do tâm thức đã thanh tịnh, cô đọng, dứt tan loãng (ekaggatā), hết phóng dật (uddhacca vimutti)…-khi công phu đạt đến cực điểm…sẽ làm cho bộ não, tức trung khu thân kinh thiền nhân (yogī) có dồi dào năng lượng, «tự phát quang» (joti). *Rồi «tâm thế» (citta-viññāna bala) của «thiền nhân» nào (yaṃ yogī)…vững vàng nơi cảnh giới đó, thì «dòng ý thức» (citta-viññāna bhavaṅga) trong «thiền nhân» ấy (taṃ yogī) sẽ có năng lực soi sáng một cách «phản lý hóa», hay TRÍ SIÊU VIỆT, vượt lên trên tình trạng bình thường, mà phàm nhân quen gọi là «phép lạ», -riêng kẻ vô minh thì gọi một cách mê tín là «luyện thành bùa chú» (kavaca = amulet) !

*Đó thật ra chỉ là giai đọan «mầm bát-nhã» (paññā hetu), đã từ muôn vạn kiếp, bị «cô lập» bởi «bộ ba độc tố» tham sân si (=vô minh), được dịp thông thoát, nẩy nở, để «chọc thủng bao lớp phủ vây nguy hiểm», và tái trở thành «TUỆ CĂN» (piññiṅdriya mūlabīja) trong «nền đất tàng thức» (alaya viññāna) !

<>Điều đáng nêu ra ở đây là…-không phải chỉ trong nhà Phật người ta mới có thể «tu luyện» thành tựu tới «trình độ phi thường ấy», -tiêu biểu là Đại Thánh Tăng Mục-Kiền-Liên (Mahā-Moggallāna), -mà vào thời Đức Thích-ca Mâu-ni còn tại thế, cũng có một số đạo sĩ thuộc các tín ngưỡng khác, đã đạt đến khả năng…gần như thế, mặc dù rất hiếm ! -Và xưa nay, người phàm tục vẫn «nể sợ», xem ẤY là «bùa phép vạn năng» (kavaca thāmavantu) để sẵn sàng quỳ lạy, lễ bái, hiến dâng lễ vật quí giá, tạo dịp cho «người luyện thành» dễ vướng vào vòng khai thác danh lợi thấp hèn.

-Nhưng một cách trái hẳn, trong giáo lý giải thoát của Đạo Phật, ấy gọi là «thiền quả như ý túc» (iddhividhā bhāvanā). -Nó có thể là một «phương tiện» để chỉ khi nào tuyệt đối cần thiết thì hành giả (Bồ-tát) mới «xử dụng» (như «giải pháp» để «khắc phục» các chướng ngại trên con đường hành đạo, thoát ly sinh tử luân hồi, tránh xa mọi mắc dính hưởng thụ danh lợi trong tam giới mà thôi ! -Đây mới là điều rất quan trọng, đáng chú ý, đáng phân biệt !

<>Tuy nhiên, nếu bước ra ngoài quan điểm nhà Phật, để khách quan nghiên cứu và trình bày, nhằm cảnh báo «tà kiến» cho thế gian, thì «người luyện bùa» (kavaca-manussa), vốn trước tiên cũng phải là kẻ thích định tâm, và là một cá nhân hằng xa lánh sắc dục, quen thân thiện tối thiểu với xung quanh, đồng thời do nghiệp xấu kiếp trước…cũng có bẩm tính «co rút tinh thần» (saṅkhitta maṇo). -Chưa kể «nhân vật» nầy còn phải luôn luôn tuân thủ một số «qui luật bí truyền» (guḷba-niyama = esoteric laws), -chẳng hạn như đặc biệt tránh xa những vật đọa-trược (gabbha), gồm «máu huyết dơ bẩn», lẫn các «chất chứa dương  tính» hay «quang phổ» v…v… !

-Nếu họ vô tình hay cố ý chạm vào những «đồ cấm kỵ» ấy, thì họ sẽ bị «huyền năng» hành phạt một cách cực kỳ đau khổ, rùng rợn, chịu đựng tâm đen tối cuối đời. -Rồi trước và sau khi chết, họ vẫn không tránh khỏi sự điên khùng, đọa đày tinh thần và thể xác, bởi cái «bùa-chú bất thành» (peta bhāvanā)…mà họ đã tà kiến khổ công tập luyện, suốt kiếp nầy lẫn kiếp sau !

<>Xin nói ra như thế để «báo động» cả 2 loại người si mê «luyện bùa», và «mua mùa lẫn dùng bùa» !

<>Ngoài ra, trong môi trường hỗn manghoang dã (nằm trên lẫn dưới mặt đất) còn có những «sinh vật» (asathosattā=êtres) mang «năng lượng hỗn loạn», âm-u (akusala-uyyāma = énergie négative). -Và theo KHOA HỌC LÝ HÓA hiện đại, thì trong bất cứ «hiện tượng gì» thuộc vũ trụ mênh mông…cũng có «năng lượng» (énergie =uyyāma), chỉ là NHIỀU (=đậm đặc) hay ÍT (=mờ nhạt) mà thôi, để nó «tự vận hành» một cách «thuận tiện, hữu lý» (logique) hay «bất hợp, vô lý» (illogique) ! -Nghĩa là, ngay cả trong hạt bụi, hạt cát cũng có năng lượng kỳ lạ !

*Tưởng cũng nên nói thêm rằng, những «vật thể» mang «năng lượng âm-u hỗn độn» kia, thường cần đến «nhân điện» (do đồng tính), hay «giòng điện tương xứng khác nơi con người», để «ổn định» sự tồn tại của chúng. -Người «nghiên cứu vô tư» tạm gọi ấy là các «âm thái» và «ngọai năng». -Từ đó, xuất hiện một số «ấn tượng bất định» mà người ta gọi là «huyền lực thần bí» ! -Và sự «kết hợp» của đám «thầy bùa» với các «nguyên lý rối rắm» kia, đã ngẫu nhiên cùng với tam độc tham sân si (lobha dosa moha) nơi con người…tạo ra một «thế giới huyền ảo», nguồn gốc của TÀ KIẾN trong nhân loại !

<>Rồi vì TÀ KIẾN (miccha diṭṭhi) mà «tha lực phiêu lưu» ấy khuynh đảo «tính tự lực» trong con người. -Hay nói cách khác là «ngoại năng» (bāhira bala) thường dựa vào THAM SÂN SI mà đè bẹp «nội năng» (antoṭhika bala). -Và các «thầy bùa» hay «thầy cúng» dần dần trở thành tôi tớ của «ma vật hoang đường», -nhất là của một thứ «cây cỏ» (khá độc), gọi là «ngải» (artemisia), cực hiếm (rare) !

-Đây là «loại đồng dạng», và cùng «họ thảo mộc» với «nghệ», «riềng», hay «gừng»…có thể tùy môi trường, hấp thụ máu thịt của động vật để sống một cách «kỳ dị» (quái đãn) ! -Thế là một vài hiện tượng «khác thường» của vũ trụ…bỗng nhiên trở thành dụng cụ gạt đời, được lén lút khai thác, và «thương mại hóa» một cách «thịnh hành» trong dân gian mê tín lạc hậu, và dần dần…lây lan đến những sự vật đặc biệt khác, biến ra «đất thiêng», «đá thần», «lửa thánh», «nước cam lộ», thậm chí đến «xác đồng», «bà bóng»…v…v…mang bệnh «nói chuyện với cõi âm» !

-Kết quả ngày nay, những kẻ tà kiến có thể gắn 2 chữ «thần năng» vào tên của bất cứ thứ gì, để vật ấy trở thành «linh ứng», «huyền diệu». -Chẳng hạn như «sông âm», «núi dương», «suối thần», «nước thánh», «cây phúc», «lá họa», «gió ma», «đèn quỷ»…v…v…để làm «huyền thoại trị bệnh», hay «cứu khổ tránh nạn» đối với chúng sanh. -nhất là nhân loại. -Và ngành quảng cáo lừa đảo bằng «bùa chú» sẽ làm giàu vượt biên giới !

<>Hãy suy gẫm điều nầy, «người đứng gần con ngựa tốt chưa chắc là tay kỵ mã giỏi». -Kẻ bắt chước trồng vài cây «ngải hiếm» chưa chắc là «thầy ngải tài ba». -Hay những kẻ thuộc lòng một sốcâu«thần chú kỳ lạ», chưa chắc là «đạo sĩ bản lãnh cao thâm» chuyên kêu mưa gọi gió… ! -Nhưng đối với «xã hội đen» hay một số đoàn đảng chính trị chủ trương ngu dân, thì đây là «những cộng sự viên rất đắc lực» có nhiều «khả năng» hăm dọa và cai quản quần chúng một cách chặc chẽ, theo «lệnh của cấp trên», xuyên qua những «chỉ thi» không bao giờ có văn bản ! Còn quần chúng chậm tiến, nhẹ dạ thì luôn luôn sẵn sàng…rơi vào vòng mê tín, vô minh !

*Đức Thích-ca Mâu-ni, trước khi thành Phật…đã trải qua rất nhiều kiếp làm Bồ-tát tu hành Hạnh Trí Tuệ (Paññādhika Bodhisatvā), nên vấn đề giáo dục lành mạnh,hay khai trí dân sinh (nhắm đến tiến hóa) rất quan trọng đối với GIÁO LÝ GIÁC NGỘ (Bodhimagga) do Ngài lưu lại trên thế gian…để cứu giúp chúng sanh nói chung, và nhân loại nói riêng ! -(Viết dựa theo sách Chánh Giác Tông (Buddhavaṃsa pakaraṇa). -Cụ thể là trong kinh Bát Chánh Đạo (Atthaṅgika-magga sutta) chúng ta đọc thấy CHÁNH KIẾN (Sammādiṭṭhi) và CHÁNH TƯ DUY (Sammāsaṅkappo) là 2 phẩm cách ưu tiên.

Chánh kiến» (Sammādiṭṭhi) và «Chánh tư duy» (Sammāsaṅkappo) ở đây không phải là «qui nạp của lý luận suông», mà là hoa trái phát quang (phala-vijjā) hằng SOI SÁNG của Minh triết, xuyên qua «TRI» và «HÀNH» trong thanh tịnh (do tu thiền)…rồi «trải nghiệm đúng» cái thực tại đang sống chẳng ngừng thay đổi (aniccā), -PHÁP BIẾN DỊCH ! -Nhất là hành giả thường xuyên tỉnh thức, kiểm soát lại các niềm tin do ảnh hưởng và áp lực cộng đồng ! -Chưa kể, một điều có thể chỉ RẤT ĐÚNG ngày hôm nay, nhưng sau nầy thì sẽ SAI…để cảnh giác, tháo gỡ mọi cố chấp (upādāna) !

<>Nói tóm lại, GIÁO LÝ BAN ĐẦU (mūlabhūta-sāsana) theo Minh Triết…là giáo lý diễn tả hiệu lực (vipāka) của phẩm cách thực hiện thiện pháp (kuasala kamma bhāvanā), do hành uẩn ĐÃ được thanh tịnh (visuddhi saṅkhārā khandha), hết bị lôi kéo bởi tưởng uẩn (saññā khandhā), rồi nó phối hợp với thức uẩn đã an trú (viññāna-khandha ekaggatā cittena) trong thiện pháp thanh lọc, giải thoát (patimokkha lokuttara dhammā), chứ không phải là «lý luận suông» (vivadanta) như tưởng uẩn ô nhiễm (dūsita saññā-khandha), và đồng thời bởi những chiêu thức nhị biên (dvittatā) của TAM ĐỘC tham sân si.

————————

Laisser un commentaire