Bài 1
MINH TRIẾT chính là GIÁO LÝ BAN ĐẦU.
<>ĐẠO GIÁC NGỘ vốn nặng về thân giáo (hành động thực tiễn, gương mẫu). -Đức Phật Thích-ca Mâu-ni (Sakya-Ṃuni Buddha), sau khi đã thuyết bài pháp thứ nhất, gọi là «Kinh Chuyển Pháp Luân» (Dhammacakkappavattana sutta), Ngài luôn luôn hành động và chứng minh một cách cụ thể nhiều hơn những gì Ngài nói (satipatti). -Ba chữ «Bậc ĐẮC ĐẠO» trong nhà Phật, ngày nay cần minh bạch là «người đã thực hành được những thiện pháp cao thượng mà mình thuyết ra», hay «làm đúng chân ngôn thanh tịnh, giải khổ», một cách thuần thục (=hiệu lực), chứ không phải «kẻ biểu diễn các lý luận phi thường» (atireka bhāsanā), hay «thần thông» (abhiññā) (!), để được thế gian, vốn “yếu tâm thế”, dễ dị đoan, dễ mê tín, dễ nể sợ, tin tưởng…rồi «tán dương», cho là «Siêu nhân», «Thánh», hay «Phật» !
Continuer à lire Minh Triết trong Đạo Phật