Archives quotidiennes : 3 août 2020

Tản mạn về THIỀN trước thiên tai và DỊCH COVID 19.

(Phát biểu qua lăng kính Phật học*).

Chúng ta đang sống trong một “thời đại”, mà đa số những “tai ách”,  “bệnh hoạn”, và “dịch lạ” vốn phát nguồn từ con người, có thể “ngấm ngầm thành hình”, rồi “bùng nổ” bất cứ lúc nào !

Vào thời hoang dã bán khai, thì “tai ách” hay “dịch bệnh”, xuất hiện vì nhân loại quá ngu dốt, không xử dụng một cách hợp lý, hay không biết tôn trọng cái “giá trị hằng hữu” của cảnh vật thiên nhiên. Họ đã sống man rợ, thiếu lý trí và hoàn toàn chẳng vệ sinh.

Còn thời đại “tân tiến” ngày nay, thì “tai ách dịch bệnh” xảy ra cũng do chính con người, “càng văn minh con người lại càng ích kỷ tham lam”, dùng nhiều “trí khôn vụ lợi” (mưu chước), xem thường thiên nhiên, và xử dụng quá nhiều hóa chất !

Vả lại, “THIÊN TAI” thì tùy thuộc vào “thực tại lý hóa” trên mặt đất, nơi con người đang sinh sống, và không ngừng cạnh tranh một cách đầy “háo thắng”. Hai chữ “HÁO THẮNG” ở đây, đáng tiếc ám chỉ “có tính cách ngầm phá hoại cõi sống”!

Nghĩa là nguồn gốc của cái gọi là “TAI TRỜI ÁCH NƯỚC” phần lớn do môi trường sinh thái, cần thiết để nuôi sống con người, lại bị con người không những chẳng trân trọng, mà còn cố ý hay vô tình xâm phạm, làm cho NÓ mỗi ngày một tồi thêm, bị ô nhiễm, BẤT ỔN !

Hãy nhìn vào sự XÁO TRỘN, một ngày kia có thể xem là vượt mức chịu đựng của TRÁI ĐẤT, đang dần dần làm mất tính thăng bằng, trong bầu khí quyển bao quanh địa cầu. Chúng ta phải biết rằng, toàn bộ NƯỚC trên mặt đất, nằm trong mọi sông, hồ, suối, rạch, “biển khép kín” và các đại dương bao la…từ ngàn xưa đã đươc ĐỊA CẦU “cưu mang trên mình”, và “tự điều chỉnh sức chao đảo của chất lỏng”, với một “tỷ lệ thuận tiện nào đó”, để NÓ khả dĩ lăn tròn (=sống) một cách bình thường, trên quỷ đạo xung quang MẶT TRỜI…đồng thời ban cho tất cả sinh vật, bốn mùa Xuân-Hạ-Thu-Đông, với các thời tiết có chu kỳ sinh hoạt chừng mực !

Nhưng “TÌNH TRẠNG” đó của quả đất, không còn được duy trì như cũ, vì HẦU HẾT những “khối chất lỏng quan trọng” (=nước) trên lục địa, hiện tại đã bị nhiều thẩm quyền quốc gia, “tập trung quá độ” ở một số “địa điểm” gọi là ĐẬP NƯỚC, có kích thước “siêu khổng lồ”, nhằm khai thác nguồn thủy điện, một cách ngang ngược và độc quyền, mà “không tôn trọng sự quân bình trọng lực”.

Lượng NƯỚC phần trên bán đảo Đông Dương, của dòng sông Cửu Long đã bị cưỡng đoạt, trước khi đổ ra biển, là một bằng chứng !

Ngoài ra, KỸ NGHỆ NHẸ và NẶNG, chạy bằng thuật đốt cháy nhiên liệu hữu cơ, cũng tiếp tay nhả khói một cách vô độ lên bầu trời…khiến cho lớp OZONE (bảo vệ khí quyển) bị yếu đi, không đủ sức ngăn cản những tia sáng cực nóng của mặt trời, đã làm cho các vùng băng tuyết Bắc cực lẫn Nam cực tan chảy, khiến cho mặt nước đại dương dâng cao, sẽ ngập kín nhiều hành phố ven biển, tạo ra nhiều “xáo trộn” trong chu kỳ sinh hoạt của “thiên nhiên”….

Kết quả, TRÁI ĐẤT phải mất thăng bằng, và ĐỘ QUAY xung quang TRỤC Nam và Bắc Cực phải dần dần SAI LỆCH, phiêu lưu…

Thực tại đó đang đảo lộn hầu hết THỜI TIẾT và “sự sống” trên Quả Đất ! Rồi hiện tượng không thể tránh được sẽ là mưa to, lũ lớn, hạn hán, núi lửa bất thường, hàn nhiệt “không chan hòa”, cục bộ phân tranh, xung đột dữ dội, và sâu bọ kỳ lạ, độc địa chưa từng thấy, bỗng nhiên xuất hiện dày đặc nhiều nơi…

Giả sử ĐỊA CẦU là một SINH VẬT “có cảm giác”, và toàn thể động vật, thực vật, côn trùng, từ cực nhỏ đến cực lớn, là những “phần tử sinh ra” trên mình NÓ, được NÓ “ban cho” các nguồn dinh dưỡng, như chất đặc, chất lỏng, chất khí, chất hơi, độ nóng, độ lạnh…để tồn tại lẫn phát triển, mà các loại ấy lại quên mất thân phận “ăn gởi ở nhờ”, chẳng biết ơn đất MẸ bảo bọc, cứ tiếp tục “quấy rầy”, thì “ĐẠI SINH VẬT” ấy tất nhiên phải “phản ứng” !

-Và thật đáng tiếc, kẻ dẫn đầu “phá hoại” địa cầu nhiều nhất, lại là “con người”, một sinh vật hằng tự hào “rất thông minh”, và thường xuyên “đề cao” hai chữ “biết ơn” !

Nếu ĐẠI ĐỊA CẦU vì “cảm thấy bất tiện trọng lực” mà “bực bội” rùng mình vài cái, thì phải chăng đó là khởi điểm của “sóng thần cao ngất”, “động đất kinh hoàng”, hay bão tố hỗn loạn, bầm dập bầu khí quyển ?!

Những cái “RÙNG MÌNH” ấy, chính là “đại khai môn”của nhiều hỏa diệm sơn, “đại nứt rạn”của năm châu lục địa, và “đại nổ lớn”của toàn bộ thế gian…mạnh gấp trăm gấp ngàn lần, các bom nguyên tử hay khinh khí, tối tân nhất của các “siêu cường” hợp lại !

Tất cả sự “RÙNG MÌNH” vừa nói, chắc chắn không phải là “cử động cuối cùng” của MẸ ĐẤT, mà chỉ là một “sinh hoạt dọn dẹp” những “bất tiện” trên mình MẸ, để thiết lập “bộ áo mới”, và “tái sản sinh” một “thiênnhiên nguyên thủy” tiếp theo, có thể nghĩ…giống như cái mà người ta gọi, là “lập lại trật tự thế gian”, theo qui ước của “nhân nào quả nấy” ! -Và «luật nghiệp quả» trong nhà Phật, rõ ràng không phải là một giáo điều, mà là một «ĐÁP SỐ» của bài toán.

-Và ấy sẽ là “chuyện nhỏ”, nếu một số con đập nhân tạo “vĩ đại” nào đó trên mặt đất, vì “lý do” kia…mà chỉ “trong nháy mắt vỡ tung”, trả “tự do” cho lượng nước khổng lồ (bị cầm chân), cuồn cuộn cuốn trôi như vũ bão, cả một đế quốc cuồng vọng, xác nhận hiện tượng “gậy ông đập lưng ông”, như sách Kim Dung đã từng nói !

 -Rồi toàn thể sinh vật trên mặt đất sẽ đi về đâu, khi không tránh khỏi địa cầu “trở mình” như thế ? -Tiền bạc, danh vọng, quyền lực tột đỉnh, có thể nào đối phó nổi với các “biến cố tận mạng” ấy chăng ?

Chưa kể hậu quả đáng sợ của các sự khai thác địa chất qui mô, suốt nhiều thế kỷ qua, như dầu lửa và các khoáng sản khác, dưới mặt đất hay trong biển cả, bỡi lòng tham vô đáy của các nhóm tài phiệt, vốn có liên quan mật thiết với những giới chức cầm quyền, “đồng lõa” làm giàu trên thế giới, đã khiến cho ĐỘ VỮNG CHẮC của VỎ TRÁI ĐẤT bị “tổn thương” sâu xa lẫn nghiêm trọng !

Và dịch VIÊM PHỔI “Covid 19” hiện tại, phải chăng cũng là một trong những “HIỆN TƯỢNG” tàn phá bỡi con người, dù cho “CÁI CHẾT” được xem là sự “tổn hại êm dịu”, phát nguồn gián tiếp bỡi những hành động “VỤ LỢI” rất nguy hiểm ấy ? -Dịch viêm phổi “COVID 19” hiển nhiên đang là “sát thủ hung hãn” đối với cả nhân loại, chứ không riêng một quốc gia, hay dân tộc bặc biệt nào !

Ngược giòng lịch sử, theo các Nhà Y thuậtVi trùng học, thì sự xuất hiện của “bệnh hoạn” ngày xưa, là “hậu quả” của một số “yếu tố hấp thụ xấu”, như thiếu dinh dưỡng (vì nghèo đói), hay sống không vệ sinh (ăn uống dơ bẩn) trong xã hội loài người, suốt thời kỳ còn ăn lông ở lỗ, ẩn thân trong hang động !

Đó là lý do mà các giới Y học chân chính hiện nay, chủ trương rằng “chỉ cần tìm ra thuốc chích ngừa, và dược phẩm đủ khả năng diệt trùng, diệt khuẩn…bên ngoài lẫn bên trong thân thể động vật (gồm con người), là có thể chấm dứt được các dịch bệnh !” (?).

-Nhưng coi chừng lòng tham ! Chưa chắc “thuốc chích ngừa” và các “dược phẩm” ấy, có thể thoát khỏi bàn tay của những con buôn, đầu cơ tích trử…đã từng “làm giàu” trên những bệnh tật của đồng loại !?

Nhà Phật, tất nhiên cũng “đồng ý” với “chủ trương y học” vừa nói, nhưng đã không ngừng báo động, về các “nguyên nhân sâu xa hơn nữa, của những thiên tai và dịch bệnh”, mà “văn minh vật chất” dù “tối tân” đến đâu, vẫn không thể giải trừ một cách tận gốc được.

Ưu điểm của đạo Phật là BIẾT ĐÚNG NGUYÊN NHÂN, vẫn xác nhận rằng “Thiên tai, dịch bệnh không phải chỉ phát sinh do ô nhiễm thể xác (vật chất), -mà còn bắt nguồn bỡi ô nhiễm tinh thần.

Theo Phật học, “thân thể con người khi sinh hoạt không hợp vệ sinh thì phải bị bệnh hoạn trên phương diện vật chất. Nhưng tinh thần con người nếu không lành mạnh thiện thục, bị tràn ngập bỡi tham dục, vận hành bỡi sân si, ác ý (vô Pháp=adhamma), thì chẳng những nó sẽ gây bệnh hoạn xác thân cho cá nhân, mà còn gieo rắc tai họa ra chúng sinh xung quanh, trên cả hai phương diện thể xác tinh thần !”.

Y Học Tân Tiến ngày nay, nhờ “thực nghiệm trên động vật” (kể cả loài người), có thể chỉ rõ được cho người ta nhìn thấy bằng mắt thịt (hoặc xuyên qua dụng cụ khoa học tối tân), “thế nào là ô nhiễm vật chất”, bao gồm nguồn gốc của vi trùng, hay vi khuẩn trong môi trường tự nhiên.

Đồng thời các bác sĩ “Phân Tâm Học” cũng nêu ra những “tác dụng” của “ót-môn” (hormone =“tuyến từ tính”) trong “hệ thống thần kinh”, gọi là “phản ứng sinh lý”, rồi “qui nạp” rằng, “phản ứng” ấy nếu xấu hay tiêu cực, có thể xem là “ô nhiễm tinh thần” !(?).

Tuy nhiên, “tinh thần” ở đây ám chỉ “hệ thần kinh cảm giác” chứ không phải là “tâm thức” (citta), như trong Phật giáo. -Xin nói rõ !

Rốt cuộc, tất cả “văn minh y học hiện đại” đặt nền tảng trên thân thể động vật, vẫn phải dừng lại ở đó. -Vì “kiến thức” dẫu sâu xa, và dụng cụ khoa học dù tối tân đến đâu, vẫn không thể “thấu đáo được” các “thực tại tâm tánh” hay tinh thần con người.

-Bỡi “TINH THẦN” con người vốn “bất khả thuyết, bất khả tư nghì, và bất khả qui định”, không phải như “thông số” (parametre), đối với ngành tin học trong “biện chứng duy vật” ! -Nhiều khi đối với “tư tưởng duy vật” tinh thần con người còn là một “cái gì hoàn toàn nghịch lý”…là đàng khác ! (anti-rationnel encore).

Và đạo Phật đã từ lâu, vẫn cống hiến cho nhân loại một “phương pháp” thăng hoa, để mỗi cá nhân tình nguyện “lành mạnh hóa tinh thần”. Đó là THIỀN HỌC, một “đức hạnh tự lực” có khả năng “thanh lọc tâm linh”, cải thiện nghiệp chướng.

Sự “THANH LỌC” nầy có phẩm cách tương đương trong Y HỌC, như các phép “dinh dưỡng thần kinh”, “quân bình não bộ”, và “điều hòa cơ tim”, nhất là “hội tụ định lực”, bổ sung “nhân điện”, giảm thiểu cũng như hóa giải các “độc tố” trong con người.

Cần biết rõ rằng, THIỀN không phải là một “pháp hành hoang đường, bất khả thi”, mà là một “phương pháp sống dinh dưỡng thực tế”, hoàn toàn nằm trong năng lực sinh hoạt hằng ngày của mỗi con người, ở mọi giai cấp xã hội, mọi lứa tuổi.

Từ đó, THIỀN sẽ mang lại tính “củng cố và phát triển” KHÁNG TỐ trong “SỰ SỐNG”, hay trong “hỗn hợp tâm hồn và xác thịt”, của mỗi hành giả (=người thực hành), vốn có “nghiệp lực kiếp sống hiện tại” (kamma sankhara) là “nền tảng”.

Lại nữa, theo “phát biểu chung”, của các nhà NGỪA BỆNH và TRỊ LIỆU, thì “Virus Covid 19” có thể tấn công những người mang KHÁNG TỐ YẾU và những người THIẾU KIẾN THỨC VỆ SINH, thì xuyên qua sự tu Phật, “thiền giả” đương nhiên đã được bảo vệ.

Các chuyên gia ấy còn thường xuyên khuyến cáo rằng, “sự SỢ SỆT hay HỐT HOẢNG, LO ÂU sẽ gây căng thẳng thần kinh, và do đó làm suy giảm hệ miễn dịch rất nhiều”.

-Ngoài ra, nếu xét bề ngoài câu chuyện dưới đây, chúng ta thấy “dường như” chỉ có những “cảm giác khó chịu” (bất hạnh, đau khổ, lo sợ, hoang mang) mới làm suy sụp “kháng tố” trong động vật. Còn những “cảm giác vui mừng, dễ chịu” thì không chừng ngược lại, nghĩa là có “hiệu lực” tốt chăng ?!

-Khi chúng ta bình tâm “thẩm xét” một cách khách quan hơn, thì cái VUI lẫn cái BUỒN, đều làm cho tâm thức “CHỊU ĐỰNG” ! -Mà CHỊU ĐỰNG là CĂNG THẲNG (stresse).

-Nghĩa là, nếu một người “KHỔ QUÁ” đứng tim tắt thở, thì một người “VUI QUÁ” cũng có thể đứng tim chết, một cách đột ngột !

Ví như một bệnh nhân già nua, đi đứng không vững, cần có người nâng đỡ mới có thể di chuyển được. Thế mà khi nghe tin đứa con cách xa hơn 50 năm trở về, người ấy liền ngồi dậy và bước đi “dễ dàng”.

Hiện tượng nầy tạm chứng minh rằng “sự mừng vui cao độ có thể làm gia tăng sinh lực”. Và “sinh lực” nói đây, phải chăng tương đương với sinh tố hay “kháng tố”!

Đi sâu vào THIỀN HỌC trong Phật giáo, chúng ta lại thấy “vấn đề” một cách khác, rằng “đã đành tin vui cao độ có thể làm cho con người hưng phấn. Nhưng VUI MỪNG đến mức có thể phát sinh “sức mạnh kỳ lạ”, cũng có thể làm cho hệ thống miễn nhiễm trở nên “bùng nổ”một cách không nền tảng, thiếu nội lực !

Và khi CÁI CỰC VUI QUA ĐI, thì tình trạng mất thăng bằng kháng tố sẽ tái diễn, có khi trầm trọng hơn trước, làm cạn kiệt sức sống !”.

Trong trường hợp đặc biệt nầy, THIỀN HỌC nhà Phật vẫn có cách giúp cho hành giả thanh lọc “tâm thức” (hay tinh thần) một cách hữu hiệu, để “chuyển hóa” các trạng thái THIẾU ỔN ĐỊNH, gây ra bỡi VUI QUÁ hay BUỒN QUÁ.

Người thực hành THIỀN PHÁP thuần thục, hằng “biết trước” một cách thanh tịnh rằng “sau cái VUI quá độ là cái buồn nuối tiếc” (sâu thẳm), và “sau cái BUỒN quá độ là cái vui rõ rệt” (nhẹ hẳn sự chịu đựng). 

-CỨU CÁNH của THIỀN HỌC trong nhà Phật, vốn là pháp “THOÁT LY”, vô chấp hay không vướng mắc, -ngay cả không vướng mắc với cái VUI ĐIỀU ĐỘ đã từng trải qua, chứ đừng nói đến cái “VUI DO HOÀN CẢNH”, nhất là chẳng khư khư ôm giữ nó, nô lệ nó !

-QUÁ ĐỘ ở đây chính là “thành tố cần thiết” để củng cố vướng mắc !

II

Vấn đề còn lại của chúng ta, là mỗi người phải khách quan nghiên cứu, không để bị ảnh hưởng bởi những cá nhân hiểu lầm THIỀN HỌC một cách méo mó, có ác cảm với THIỀN, hay bỡi những “thiền sư” giả mạo, chẳng nắm vững giáo lý về thiền, mà chỉ xem THIỀN như “phương tiện tầm cầu danh lợi”. Đồng thời mỗi người phải kiên nhẫn học hỏi đúng kinh sách Phật đà, và bình tĩnh tự mình tìm thọ giáo, với một thiền sư đủ đức hạnh, có khả năng hướng dẫn học trò.

Bài viết nầy vốn không nhằm mục đích “mách bảo” cho cá nhân muốn học và hành thiền phải “lên đường” như thế nào, mà đây chỉ là một “chia xẻ” về “HIỆU LỰC của THIỀN”, mang lại bình an và che chở “thân tâm” cho người thực hành, trước các THIÊN TAI nói chung, và trước một “đại dịch” viêm phổi có tên là “COVID 19” nói riêng, đã, đang, và sẽ giết chết nhiều triệu người trên thế giới.

Nói về “tinh thần”, người tin Phật quan niệm một cách “tỷ giảo”, “ngụ ngôn” để khuyến thiện, như sau :

 “Con người là một hợp lưu, thay vì thường gọi là “UẨN”, “ẤM” hay “TẬP KHÍ” (khandha) của TÁNH và TẬT, hay tinh thầnvật chất. HỢP LƯU ấy vừa cụ thể (thấy được bằng mắt thịt) vừa trừu tượng (không thấy được bằng mắt).

-Phật học tạm ví con người một cách chế định, như một “giòng sông”, gồm nôm na có ĐẤT (“bất động”) và NƯỚC (“linh hoạt”).

ĐẤT thì bình thường ai cũng thấy ?! Nhưng NƯỚC thì quả thật rất kỳ diệu, hoàn toàn khác. NƯỚC khi giảm khi tăng, khi sâu khi cạn, khi nhẹ khi nặng, khi hữu hình khi vô hình. Và theo sử sách, thì tại một số nơi trên địa cầu, xưa kia đã từng có rất nhiều NƯỚC, tràn ngập một vùng rộng lớn mênh mông, rồi sau đó tự biến mất, một cách vĩnh viễn !

-Biển cả trở thành…sa mạc !

Sách Phật còn ví “tâm thức” (citta) trong mỗi con người như “giòng nước”. Nếu NƯỚC có thể được “lọc sạch” bằng than nguyên chất, hay được làm “lắng trong” ở nơi yên tĩnh, thì “GIÒNG TÂM THỨC” (cittavithi) cũng có thể được “thanh lọc”, biến thành“anh minh” (vijjà), “tinh khiết”, “siêu thoát” bằng THIỀN (Jhàna).

Khi NƯỚC trở thành tinh khiết, có thể đóng vai dung môi, hóa giảibài tiết, giảm thiểu hay tẩy sạch những cặn bã trong máu thịt, thì “giòng tâm thức” khi đã được PHÁP THIỀN làm trong sạch, cũng có thể giúp cho “hợp lưu thân tâm” (nàma rùpa) tiêu trừ ô-nhiễm, sa thải độc địa, nguồn gốc của các bệnh hoạn, dịch tai, ách khổ, phiền não !

Theo THIỀN HỌC (bhavana), tham, sân si là ba “ác tố đồng sinh, tương tác” tạo ra tất cả các bệnh hoạn bên trong cũng như bên ngoài THÂN TÂM con người. -Khi bộ ba tham-sân-si nương vào “thân nghiệp” vận hành, loang nhiễm, và khuynh đảo thể xác xuyên qua hành động, thì gọi là “bản năng tạo tác”. -Còn khi tham, sân, si nương vào “ý nghiệp” vận hành, nhập nhiễm, và lung lạc tinh thần xuyên qua tư duy, thì gọi là “phiền não tạo tác” (kilesa).

<>“Bệnh vật chất” là khi thân xác bị ô-nhiễm bỡi tham sân si, qua dạng “bản năng tạo tác”, đã gây ra cho nhân loại rất nhiều thứ bệnh, nguy hiểm nhất là ung thư, và các bệnh khác trong “ngũ tạng”.

<>“Bệnh tinh thần” là khi tâm thức bị tràn ngập bỡi “tham sân si, qua dạng “phiền não tạo tác”, phát sinh ra SA ĐỌA TÂM THỨC nhiều hơn gấp bội. THIỀN HỌC gọi chung là “lậu hoặc” (asava).

Quay lại ngụ ngôn giòng sông :

Khi GIÒNG SÔNG bị dơ bẩn, thì cả ĐẤT lẫn NƯỚC đều bị ô-nhiễm. Đất hai bên giòng sông sẽ sản xuất ra nhiều hoa trái ác độc. Và nước trong lòng sông cũng làm cho thủy sản trở thành vật nguy hại.

Đối với rác rến dơ bẩn, nằm trên mặt đất, hay trôi nổi trong dòng sông, người ta có thể tùy tiện dọn dẹp được. Nhưng đối với các chất độc hòa tan trong nước, thì quả thật rất khó khử trừ.

Và khi nước bốc hơi, chất dơ sẽ dễ dàng biến thành khí độc, bành trướng rồi phân tán, bay đi khắp nơi trong không gian, gieo rắc bệnh hoạn và chết chóc, một cách lan tràn, chẳng có biên giới hạn chế !

Ô-nhiễm vật chất là nguyên nhân gây ra hàng loạt bệnh tật thể xác, đã được người ta thường nói đến, khi ám chỉ “TAI ÁCH”, có thể xảy ra cho tất cả sự sống sinh vật, tại chỗ cũng như xung quanh.

Ô-nhiễm thể xác tuy có thể dùng “văn minh vật chất”, nhất thời “khắc chế được”, nhưng tình trạng ô-nhiễm ấy về sau, vẫn khó tránh khỏi di truyền qua huyết thống, và lây lan ra môi trường.

Còn “ô nhiễm tinh thần” thì rất khó đối trị, nếu không nhờ đến pháp THIỀN thì chẳng còn cách nào khác. Nhà Phật còn xác nhận “ô-nhiễm tinh thần” chính là DUYÊN KHỞI của mọi tính bất thiện (akusala). ÁC Ý “dùng dơ bẩn vật chất để thõa mãn tinh thần bản ngã”, hủy hoại đối thủ, trục lợi cá nhân, hay cho cộng nghiệp phe phái.

Người tin Phật tu THIỀN, khi đặt câu hỏi về “Nơi phát xuất của dịch Covid 19”, như ở “Vũ-hán” (Trung cộng) chẳng hạng, thì không có cảm giác đố kỵ, hay ghét bỏ NƠI có “tai ách” ấy, mà chỉ để chia xẻ sự bất hạnh với tất cả nạn nhân, không phân biệt màu da, chủng tộc.

-Mục đích của việc “định vị ổ dịch” là chỉ để xác nhận “thực tại sinh thái” của NƠI dịch phát xuất đầu tiên, hầu có đầy đủ “tin tức căn bản” cho việc nghiên cứu, tìm giải pháp đối trị !

Nói về vấn đề vệ sinh, “THIỀN HỌC” nhấn mạnh, có 2 phương diện, là “Vệ sinh vật chất” và “Vệ sinh tinh thần”.

<>“VỆ SINH VẬT CHẤT” thì do Thẩm Quyền Y Khoa của mỗi nước, nghiên cứu giải pháp thích hợp rồi đề nghị. Họ có bổn phận phải phổ biến cái “kiến thức sống hợp vệ sinh”, theo đúng sự thật, làm sao cho dễ hiểu và càng rộng rãi trong dân chúng càng tốt.

<>“VỆ SINH TINH THẦN” thì do những nhà “giáo dục tâm linh”, như các triết gia, những bậc tu hành mô phạm, hay những “đạo sĩ” có đức hạnh, đủ khả năng hướng dẫn quần chúng.

Trong đạo Phật thì “GIỮ VỆ SINH TINH THẦN” là hành THIỀN !

Vậy “THIỀN nói tổng quát là gì ?”

-“Thiền” có nhiều cách để diễn tả. Nhưng THIỀN với vài nét chính là cách thực hành để đạt tới các “Trạng thái tinh thần lành mạnh, như yên tĩnh, thanh tịnh, tỉnh táo, và an trú. Người tu thiền thành công thì tâm linh trở thành “trong sáng, tự tin, không có cảm giác bất mãn, không lo sợ hay thường xuyên thư thái, tự tại”.

 Theo “tướng mạo y học”, một trạng thái “tinh thần an bình” sẽ giúp cho “thiền giả” không biết SỢ, kháng tố trong thân thiền giả tự ổn định, hùng hậu, và luôn luôn giữ được tính cân bằng, nếu không muốn nói là có kháng tố “mạnh mẽ”, “vững chắc” !

<>Một khi KHÁNG TỐ trong thân thể thường xuyên vững chắc hay ổn định, thì sự tấn công của vi khuẩn, hay vi trùng…từ bên ngoài lẫn bên trong, sẽ được “đối phó” một cách hữu hiệu !

Thiền học vẫn nói :

tham dục vô minh, mà chúng ta vẫn sống hằng ngày trong 4 trạng thái bất thiện, là LO, BUỒN, SỢ GIẬN. Cả bốn trạng thái tiêu cực ấy, thúc đẩy SỰ TÌM CẦU cái gì mới, một “lối thoát” giả tạo, ngoài thực tại. -Phật học gọi ấy là “trạo cử” hay “phóng tâm”. Tu THIỀN là “bình định” phóng tâm.

Và vì sự không biết (avijjà=vô minh) về thực trạng ô nhiễm của chính mình cũng như của xung quanh, mà một người đã “tự” chất chứa LO BUỒN SỢ GIẬN một cách vô lý, không ngừng để cho chúng gia tăng.

Mà hễ tìm cầu cái gì mới thì sinh ra khao khát, chịu đựng cả hài lòng lẫn bất mãn. “Hài lòng” thì lúc nào cũng dường như ngắn ngủi, nhưng “bất mãn” thì thường khi có vẻ kéo dài. Từ đó…LO, BUỒN, SỢ, GIẬN tiếp tục “tung hoành”, không đối thủ.

*Mặt khác, còn VÔ MINH (avijjà) thì còn NGHI NGỜ (vicikiccà), tò mò…không chắc chắn bất cứ điều gì. Càng VÔ MINH thì con người càng PHÓNG TÂM (uddhaccà), không ngừng săn kiếm những cái chưa biết. -Nhiều khi lạc hẳn vào rừng sâu tưởng tượng !

<>Vì vậy, phần lớn TIỀM LỰC, nếu không muốn nói là “toàn thể NĂNG LƯỢNG” trong thân tâm con người, hằng bị “rò rĩ”, phân tán, phung phí, chạy theo những “đối tượng” không bao giờ đạt được (ảo ảnh), một cách vô ích !

<>Đáng tiếc thay, “TIỀM LỰC” hay “NĂNG LƯỢNG” ấy, lại chính là “nguồn sản xuất” ra KHÁNG TỐ quí báu trong thân thể chúng ta !

Người thường bị LO, BUỒN, SỢ, GIẬN, phóng tâm ảnh hưởng…là người có KHÁNG TỐ “hao hụt”, thân xác trở nên suy nhược, tinh thần mất thăng bằng, và dễ dàng bị vi trùng hay vi khuẩn (khí độc) bên trong lẫn bên ngoài tấn công.

-Cái tai hại, do vi trùng hay do vi khuẩn tấn công, thực ra vẫn ít nguy hiểm, hơn bốn trạng thái LO, BUỒN, SỢ, GIẬN, -nhất là tật LO SỢ !

Từ khi “dịch viêm phổi Covid 19” xảy ra đến nay, đã có khá nhiều bài viết “khuyên nhắc” của những bác sĩ phân tâm học, nói rằng “Covid 19 tuy nguy hiểm, nhưng ít đáng sợ hơn sự hốt hoảng, hoang mang, phóng tâm của quần chúng”. Và họ luôn luôn dùng những lý lẽ khoa học để trấn an mọi người, -nhưng có mấy ai thực sự tin theo và chú ý.

Nói tóm lại, “hiệu lực (hay cái dụng) trước mắt” của THIỀN là đạt đến AN TRỤ, bình tĩnh, thăng bằng thân tâm, giải tán SỢ SỆT, tái lập TIỀM LỰC KHÁNG TỐ (nhờ tâm ĐỊNH trong thanh tịnh và tự tin).

-Nghĩa là, hãy mau mau TU THIỀN để có “NỘI LỰC ĐỐI TRỊ” Dịch Covid 19. Rồi các khoa học trị liệu, kiến thức về sinh vệ, về kỷ luật cách ly, và dùng thuốc thích hợp mới có kết quả như trông đợi !

Cũng cần bổ túc thêm rằng, trước khi bắt đầu thực hành THIỀN pháp, chúng ta cần giữ đúng năm giới, là không sát sinh, không đoạt sở hữu của người khác, không tà dâm, không nói dối, không dùng chất say, không nuôi mạng bằng nghề nghiệp bất thiện.

Như nhiều sách THIỀN của nhà Phật đã thường ghi :

GIỚI năng sinh ĐỊNH, và ĐỊNH năng sinh TUỆ”.

Cs. Tuệ Lạc (NĐ).

Sài gòn 25/07/020.

________________________________________________________

(*)Đây là cái nhìn thực thà của một người tin THIỀN pháp, theo đạo Phật. Nếu có gì “bất đồng” với một nhà “Khoa học Nhân thể”, hay Bác sĩ Y Dược, thì xin được “thông cảm”. Chân thành cám ơn ! TL.