THÂN PHẬN

Chưa già, nhưng cũng chẳng còn trai,

Lo việc trong thân, bớt việc ngoài.

Đau nhức…thêm buồn đời lưu lạc.

Chút tiền hưu trí “kế” sinh nhai…

Ba con khôn lớn, nhờ…“ơn Phật”.

Mình phận “lưu vong”…thấm nước đời !

Bao lúc đêm Đông, nằm “đợi giấc”…

Tuyết rơi, nào thấy ánh sao mai.

***

Cùng nhau “hoạt động” rộn người người…

Mình chẳng thét gào, chẳng dễ ngươi.

Tự nguyện “dấn thân” đà lắm bận,

Hội đoàn, văn hóa…mệt rồi thôi !

Giật mình xem lại, kìa “ảo nạn”…

Đứng ngắm trong gương, miệng “mỉm cười”.

An phận, chẳng mong bè bạn đến.

Trong nhà còn mấy chậu cây tươi.

***

Một kiếp làm người, có là bao…

Hơi đâu chú ý chuyện muôn màu.

Vinh nhục, thân sơ…như gió thoảng.

Thế sự vô thường, hoán vị nhau.

Nhưng cảnh mắt mờ, tai lỉnh lảng…

Là không thay đổi, trước và sau.

Tuổi già…tất cả cùng xuất hiện…

Cho tròn một kiếp sống chiêm bao !

Tuệ lạc

(Ivry-sur-Seine, France, 07/2019)

Laisser un commentaire