«AI»…LÀ… «NẠN NHÂN» ?
(Bài cậy đăng).
Tết tàu rồi lại tết Ta,
Tết tàu «đặc sản» tết Ta «đặc thù».
Tết tàu ló thụt «đặc khu»…
Tết Ta kết toán «số bù» «số chia»…! (1)
Tết tàu vênh váo râu ria…
Khoe quân «đại háng» mão hia xưng…tiền ! *
Tết Ta dân khắp ba miền,
Kêu ca mỏi miệng… «chánh quyền»…trơ trơ !
Tết tàu «mạnh vãn» (2) ngu ngơ
Ăn cắp kỹ thuật…«tâm cơ»…vụng về !
Tết Ta lãnh đạo ê chề…,
Ôm cứng «trung cuốc», vỗ về dân đen :
Rằng nay «ta» được tiến lên…
Thành «sao thứ sáu», vẽ trên cờ «tàn…».
Thị trường Thẩm, Thượng…gian nan (3).
Bên tàu, bên Việt “chàng ràng”…cắn răng…
«Phía tàu», «phía việt» hai đằng :
Bên lo nói dóc, bên “căng”…xoay tiền !
Cả hai “tham nhũng” như điên…
Của dân rút mãi…, kiểu chuyên chế mà…
Rửa tiền trăm cách kiêu sa,
Siêu thị, địa ốc, rừng trà, trại heo…
Vàng, đô… “du ngoại”…lưng…đeo :
Chọn ngân hàng «mỹ» “qua đèo” bình an.
Ngày thì chửi “mỹ” oang oang…
Đêm mơ sang «mỹ», vầy đàn, bán“chim” !
Tàu nghe «biết mánh», nhưng…“im”:
Rủa thằng “đảng việt” dậu bìm…“chơi khăm” !
Ngộ muốn «oánh», ngại nị “lâm”, (4)
“Bắt tay” với “mỹ”…hai tâm bất nghì !
Lỡ rồi….ngộ phải «du di»…
“Tréo ngoe cẳng ngỗng”…kéo trì…biết sao ? !
Cuộc cờ cứ thế “tào lao” :
Đảng tàu, đảng Việt, –bên nào ?…«nạn nhân» !
Chỉ thương nước Việt muôn phần,
Nằm sát ĐÔNG HẢI, vấy phân…gian hùng.
“Gian hùng thì cứ “ngu”-“trung”…
Biết rằng “tiền háng, hậu mông”, láng giềng*…!
Nhưng Nga mặt lạnh như “tiền”…
Đào đâu cho có “tình riêng” cậy nhờ.
Đứng xem “trung cuốc” xác xơ…
Kéo theo “Tây”, “Mãn”, “Hồng-kơ”…chung dòng…
Đài Loan, Duy Nhĩ giáp công…
“Lưỡi bò” bị phỏng, khó hòng thoát ra !
Cho hay “duyên phận” ấy mà…
Sống chung thì «khỏe», chơi cha chóng tàn.
Biển Đông xưa vẫn «bình an»,
Nay vì «dậy sóng», lan tràn quỉ vương….?
***
-“Sách TRỜI” tới đoạn khẩn trương…
Trục Đông Nam Á “đấu trường”…oan khiên.
Nhân nào quả nấy luân phiên…
Ăn cắp trí tuệ “giàu riêng”…hóa khùng.
Bẫy tiền, bẫy nợ, bẫy “phung”, (5) (6)
Chiếm biển, chiếm đất, chiếm cùng…sân bay.
Dân hoa lục…vẫn khổ dài…
Không còn đạo đức, không bài hùng ca.
Không “tứ hải như một nhà”,
Không là lạc hậu, không là văn minh.
Không “độc lập”, không «hòa bình».
Sống với “xác mát” chết sình…thúi dai.
Nhưng mà lịch sử vần xoay,
–THÔNG MINH ĐIỆN TOÁN «lên đài» vinh quang…
Rô-bô, công lý «chung hàng»,
“Dân số hạng nhất”…hết thang leo rồi.
«Độc quyền nhảy vọt»…nhào thôi !
Huênh hoang “húc mỹ”…, –té bồi…«nhăn răng» !
Nhờ thế, Việt thoát «nạn căn».
Trong ba «giòng thác», đã hằng «tiên tri».
Càng áp chế, càng “thích nghi”,
Sức bật “nội ngoại” tức thì “giao nhau”…!
Nước Ta “long mạch” MỸ châu,
Trung Việt, Trung Mỹ, “huyệt cầu” tương sinh.
“Vê-nê…du-lã” lún sình (6)
Tàu chen vào quậy «văn minh» tản hàng… !
Làm cho Trung Mỹ gian nan,
Trật tự thế giới nghịch sàn…lộn ngôn !
“Hoa kỳ” cường quốc “tinh khôn”…
-“Ra tay” ngăn “quỷ” bảo tồn “dân sinh” !
Liên Âu cũng một “lập trình”…
Không ký thương mại, đồng sinh…với “hồ”.
Cho dù gian đảng “tung hô”,
Mà tâm họ chứa mấy bồ dao găm.
Bài học xưa…hẳn khó nhầm…!
Hòa bình Âu-Á cao thâm cỡ nào…?!
Việt Nam, điểm chiến lược cao…
Giữa Đông-Nam-Á, hàng rào bình yên…
Đất Việt như giải đất thiêng,
Nơi để thế giới TẠO DUYÊN cộng hòa !
Kể luôn dân tộc Trung Hoa…
Những người vẫn sống HIẾU HÒA xưa nay !
Hi hi hi…!
Lão Tôn (9/1/2018)
———————————-
Chú thích :
(1)«Sổ bù», «sổ chia» ám chỉ ngân sách quốc gia thâm thủng nghiêm trọng, nhưng các quan chức nhà nước vẫn có “quỹ đen” để chia chác.
(2)Bà “Mạnh vãn…tuồng” hay “Mạnh vãn…Chu” chi chi đó, giám đốc công ty chế điện thoại cầm tay hiệu «Hauwei», bị ngồi tù về tội ăn cắp tài sản trí tuệ, và gián điệp kỹ thuật công nghệ.
(3)«Thẩm, Thượng» ám chỉ 2 «chợ tiền» THẨM QUYẾN và THƯỢNG HẢI của tàu. -Hai thị trường nầy đang bị mất đinh hướng, nóng lạnh không ngừng, trồi sụt vô định, không biết đến chừng nào mới yên, hay sẽ chìm xuồng luôn ?
(4)Chú chệt phát âm chữ «đâm» thành “Lâm”. –Hành động dùng vật nhọn “lụi” vào người khác.
(5) “Bẩy tiền” hay “Bẩy nợ” ám chỉ cách XÂM LĂNG MỚI của tàu, tức là cướp đất bằng cách cho vay. Nhân lúc 1 số quốc gia gặp khó khăn về kinh tế, nước trọc phú liền cho «vay tiền», và gian xảo nhảy vào «xây dựng», chi phí MỘT tính thành chi phí BA (có khi lên đến NĂM). Nước “nạn nhân” không trả nợ nổi thì “xiết lãnh thổ”, như đảo, hải cảng, phi trường, xa lộ, bắt ký “giấy nhượng quyền” 99 năm. -Gọi là «đặc khu».
(6)“Phung”, ăn đồ độc của tàu bị “ngứa”, gọi là “bị phung”.
(*)Phụ âm “g” sau chữ “hán” người đánh máy xóa hoài không được, yêu cầu “giáo si” Bùi Hàng Giặc giúp cho.
(7)“Vê-nê…du-lã”, đọc theo «phiên âm» của chữ Venezuela, một nước Trung Mỹ rất nhiều dầu lửa, đáng lẽ dân chúng phải được sống sung túc, nhưng vì tàu khựa “nhảy vô phát triển”, nên họ trở thành nghèo khổ, một ít dân chúng đã rời quê hương, ăn xin nước ngoài !
***