PHÁT BIỂU ĐẦU NĂM 2019

<> Nhân đầu năm KỶ HỢI, website TUỆ LẠC kính chúc toàn thể NHÂN LOẠI nói chung, và tất cả đồng bào Việt nam, trong cũng như  ngoài nước nói riêng, «MỘT NĂM MỚI NHIỀU BÌNH AN».

*Ba chữ NHIỀU BÌNH AN ở đây, ám chỉ sự sống trong sinh kế phát đạt, thuận lợi. -Người «NHIỀU BÌNH AN» theo nghĩa «phổ thông» là «Người hằng ngày, tâm tư đa phần hài lòng, thiểu phần bất mãn, ít cảm thấy ray rứt, ít lo âu sợ sệt, hay ít tự trách mình.

Còn về thể xác, thì người «NHIỀU BÌNH AN» thường xuyên vui vẻ, linh động, khỏe mạnh, hiếm khi bệnh hoạn,hay ít bị nhiễm độc bởi thực phẩm, bởi môi trường, bởi văn hóa ngu muội, bởi tục lệ nghịch lý, hay bỏi xu hướng một chiều !Nhưng….

<> Đối với thực tại của «địa chính đất nước» và đối với thực tại của «Văn hiến Việt Nam», thì một lời chúc lành «BÌNH AN» đến dân tộc hay đồng bào quốc nội theo truyền thống như thế, dù «chân thành» đến đâu, chúng tôi cũng vẫn cảm thấy dường như «sáo ngữ», thiếu hẳn một giá trị tâm thức, để «giao cảm và chuyên chở một cách tối thiểu cái TẤM LÒNG của một nhóm người VN bình thường ở hải ngoại», như chúng tôi, xuyên qua website tuelac.

-Do đó, với khả năng «không chuyên nghiệp cầm bút», chúng tôi xin viết ra đây một ít suy nghĩ thô thiển, gọi là để «bổ túc» cho lời chúc tụng BÌNH AN, rằng :

*Thỉnh thoảng chúng ta có thể đọc ở đâu đó, những câu nói «vô cùng thoát tục», đầy vẻ «đạo gia» hay tràn trề «giác ngộ», như :

«-Ngàn năm vẫn mây bay trên trời…»,

«-Muôn đời nước vẫn chảy dưới cầu…»,

           «-Bốn mùa xuân hạ thu đông luôn xoay vần đều đặn…»,

«-Mùa xuân có cây cối xanh tươi, mùa hè có không khí nóng bức, mùa thu có lá chín vàng rơi, và mùa đông có mưa phùn, gió lạnh…»

«-Thời gian là quyền lực vô địch, sẽ toàn năng sắp xếp tất cả !».

“Sinh hoạt của vạn vật trong vũ trụ, sẽ tuần tự được tái lập một cách quân bình, đúng theo chu kỳ vận hành của TRỜI ĐẤT hay của ĐẠO…v…v…và …v…v… ».

Còn trong đời sống đầy va chạm, và bất công hằng ngày…thì :

«Nhân nào quả ấy». «Cây ngọt trái ngọt”. «Cây đắng trái đắng…».

Nghĩa là xem tính người như bản chất của thiên nhiên cây cối vậy !?

-Hoặc là :

«-Ở hiền (như cục bột, mặc kệ ai thiện ác xung quanh), thì gặp lành».

«-Ở ác (như trộm cướp, chẳng tha ai chống lại mình), thì gặp dữ».

-Tức là phải thuộc lòng trên nguyên tắc luật “-Oan oan tương báo” !

«-Nếu quả báo không trả trong kiếp nầy, thì sẻ trả trong kiếp sau».

<>Đối với đa số người Việt theo đạo Phật, hay tôn giáo nào có niềm tin tương tự, thì câu ấy là «giáo lý». –Kiếp sau có thể đáng hy vọng.

-Nhưng đối với những đồng bào thực tế, cho rằng «hiện tại mới là cứu cánh», thì kiếp sau có thể hoang đường. -Nhất thời…họ phải chịu khuất phục, chỉ vì họ ở trong tình trạng lép vế, thế thôi.

-Còn khi kẻ thù rơi vào thất thế, thì ấy sẽ là chuyện khác. Họ sẽ hành động theo «bản năng cá nhân», chứ không chắc theo «luật nhân quả».

-Chưa kể hiện tại họ thường xuyên bị chính quyền độc tài toàn trị, dùng nhiều mánh khóe tuyên truyền, hù dọa, chụp mũ, bỏ tù…khai thác mọi hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống nghèo khổ, bất hạnh…thì uất ức trong họ càng lúc càng gia tăng. Khi uất ức có dịp bùng nổ, nào ai đo lường trước được, độ chính xác họ sẽ làm gì, và hậu quả ra sao ?!

<>Quay lại «những câu cổ học tinh hoa» của các nhà «đắc đạo» hay «các ngài vô ngã» trên đây, chúng ta cũng không thể nào, mà không buộc miệng thốt to lên rằng :

*Chao ơi là «đẹp» ! -Và những câu nói “thơm tho”, «siêu thoát» như thế, phải chăng có thể giúp cho tâm tư con người bình thường, chiêu cảm được sự bình an, trước bao nhiêu thực tại nghiệt ngã, mạnh được yếu thuamột cách vô lý, và tỏ ra được cái vẻ «tự tại như hoa», hay «an tâm thanh tịnh» (=thản nhiên hay lạnh lùng trước mọi thảm kịch), để rồi vô cảm quay lưngtrước thăng trầm tục lụy, rũ bỏ vướng mắc hồng trần, xem thường thế sự nhiễu nhương , đang xảy ra nhan nhản trước mắt, để xem tất cả là «CÓ cũng như KHÔNG» ?!?!?!

-Nhất là quay lưng trước những thực tại liên quan trực tiếp đến trách nhiệmlương tâm của chính mỗi cá nhân, của mỗi công dân, của mọi người bình thường…mà kể từ kẻ mù chữ cho đến đại học thức, trí giả…ai ai cũng đề cao !?

*Rồi một số các «bậc đắc đạo», «hiểu đời», «thoát tục»…lại nhân danh Phật, Trời, Tiên, Thánh…ung dung phán tiếp :

«Cuộc đời vốn luôn luôn là cõi, mà TẠO HÓA ưu đãi muôn loài». Và…«NÓ dĩ nhiên phải tiếp tục vận hành như thế….». -Hay…

«Chỉ vì con người phân biệt, cố chấp, rồi chuốc lấy cái khổ mà thôi, chứ sự CÔNG BẰNG vẫn hằng hữu trong trời đất !». (?!)

*Chao ôi, một lần nữa là những «lời phán» chẳng khác nào «nhả ngọc phun châu», những «nhận xét tuyệt vời», những triết lý «phân tích cực kỳ sâu sắc»…..-tuy ngắn gọn (danh ngôn không dài dòng mà !), nhưng hàm chứa toàn thể «tâm lý quan», «vũ trụ quan», «nhân sinh quan», và chu toàn luôn cả «tu từ học»,theo nghĩa tự điển.

-Thật là «Tuyệt vời, tuyệt vời», nào ai có thể «bắt bẻ» vào đây được !

Xin quay về đạo Phật :

<>Chúng tôi dù chỉ biết Phật học phổ thông, nhưng chúng tôi thấy trong kinh điển, nhiều chỗ xác nhận rằng : LƯỜI BIẾNG, NHU NHƯỢC, SỢ SỆT, GIẢ AN PHẬN, TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM, HÁO DANH, GIAN XẢO, CUỒNG VỌNG, TỰ PHONG THẦN THÁNH…là những bộ mặt thật khác nhau của ác tính được ngụy trang, bỡi THAM-SÂN-SI trong giáo lý nhà Phật, hay nói đích danh là bởi VÔ MINH (Avijjā), thoái hóa.

Vô minh mà bắt tay với tham-sân-si thì có thể «chế tác» ra nhiều «đặc sản» nguy hiểm, nhiều màu sắc như thế !

*Xem kinh điển, chúng ta thấy Đức Phật đã rất nhiều lần khuyên nhủ chư đệ tử, rồi «ngăn cấm» họ, không nên tắm gội trong những tư duy phản lương tâm, hay trong các biện chứng ươn hèn, hoặc trong sự nuôi dưỡng tật xấu, trở thành thụ động trước bất thiện (Akusala).

-Chúng ta cũng được biết, Quả Phật (Buddha) chính là kết tinh tất nhiên của VÔ LƯỢNG CÔNG PHU (Pāramitā=Ba-la-mật), hy sinh thân mình một cách tích cực, để cụ thể cứu giúp chúng sanh, gọi là ĐẠI HẠNH BỒ TÁT (Brahmavihāra).

-Nghĩa là đứng trước khổ đau của nhân loại chúng sinh, Bồ-tát (Bodhisatvā) luôn luôn dấn thân một cách sáng suốt hăng hái. -Bồ-tát sẵn sàng làm TỐI ĐA những THIỆN PHÁP, mà Ngài có thể thực hiện được cho xung quanh. -Bồ-tát không biết tự thuyết phục và an ủi mình bằng những kinh văn «siêu đẳng», «thoát tục».

-Nói cách khác, là Bồ-tát hay “tiền thân” của Phật, luôn luôn tìm kiếm để làm càng nhiều việc lành càng tốt giữa cuộc đời, bằng THÂN, bằng MIỆNG, và bằng Ý, thậm chí khi gặp trở ngại Bồ-tát còn hy sinh cả MẠNG SỐNG, để mang lại BÌNH AN cho xung quanh đang đau khổ.

-Và vì làm nhiều quá, nên các NGÀI chẳng bận tâm ghi nhớ, «quên hết», không cần biết ơn ích đã ban cho ai. -Đối với BỒ-TÁT tất cả nạn nhân đều bình đẳng hay mỗi Bồ-tát là biểu tượng của TÂM TOÀN XẢ.

-Bồ-tát không nói nhiều và bất vụ lợi (=vô ngã), thì làm sao nhân dịp để quảng cáo, thuyết giảng những thuộc tính của về lý lẽ siêu thoát ?

-«LỜI LẼ» đích thực để thuyết giảng của Bồ-Tát hay của «Phật tử chân chính», vốn đã được dùng hết vào THÂN GIÁO, tức là hành động làm gương (chứ không «đa ngôn dạy dỗ»), hầu hướng dẫn đối tượng.

Như câu chuyện :

Một Việt tử ngẫu nhiên đi ngang một cái đập khổng lồ. Phía trên đập là chỗ chứa của hơn một tỷ rưỡi thước khối nước ô nhiễm. Phía dưới đập là một giải đất có non 100 triệu dân đang sinh sống.

Việt tử vô tình nghe một nhóm thuộc đảng tàn sát xã hội đen, đã thông đồng với quan lại tham-nhũng độc tài, ác bá địa phương, toan tính phá đập, cho nước độc cuốn trôi, giết sạch tất cả cư dân bên dưới, để cưỡng chiếm đất đai, mở dự án bất động sản, buôn bán nhà cửa, lập đặc khu ăn chơi cờ bạc, và làm giàu….

Việt tử vội vàng tìm mọi cách chận đứng âm mưu sát nhân của nhóm xã hội đen ác độc, dù phải hy sinh tính mạng.

Nhưng một người «trí thức» đồng hành, vừa nhát gan vừa giỏi biện luận, đã «hùng hồn» khuyên can Việt tửrằng :

-Bọn xã hội đen đã nhiều tiền, lại lắm thế lực, và rất tàn bạo. Chúng có khả năng nghiền nát những ai dám chống đối chúng. “Tránh voi chẳng xấu mặt nào”, tôi khuyên bạn nên «nhịn nhục», làm ngơ, xem như không biết gì cả. Bạn hy sinh sẽ không làm được gì, và bỏ mạng là đàng khác. Nếu đồng ý làm ngơ, thì chúng ta tiếp tục lên đường…

-Nhưng LƯƠNG TÂM không cho phép tôi trở nên VÔ CẢM…như thế !

-LƯƠNG TÂM «ai mà chẳng có», khi ta cảm thấy sợ hãi và bất lực, thì ấy là số phận của đám người kém may mắn kia thôi. Biết đâu «vụ việc» nầy chẳng là «cái nghiệp phải trả» của họ ?!

*Lạm dụng, lý giải méo mó thuyết NGHIỆP QUẢ trong nhà Phật !

-Vậy đường ai nấy đi, chúng ta dứt khoát chia tay từ đây ! Việt tử trả lời với vẻ mặt cương quyết, và lập tức lánh xa người đối thoại, gọi là «đồng hương», một phần tử không biết “vô tình” hay “cố ý” đang lung lạc ý chí của mình, rồi Việt tử biến mất….

Chẳng ai biết Việt tử (§) đã âm thầm làm những gì, chỉ thấy sau đó bọn tàn   sát xã hội đen chưa tiến hành việc phá vỡ cái đập.

Tuy non 100 triệu người dân kia tạm được «bình yên», nhất thời không gặp đại nạn, nhưng họ vẫn sống hằng ngày trong sự nơm nớp lo sợ…..

Và thời gian trôi qua….

Ba năm sau, người đồng hành cũ ngẫu nhiên gặp lại Việt tử…liền nói :

-Đấy, bạn thấy chưa ? Tôi đã bảo, nếu số khổ chưa đến thì không sao ! 

Việt tử chỉ mỉm cười, chẳng thèm phản biện, rồi nghiêm sắc mặt đáp :

«Một lần nữa, tốt nhất là chúng ta chia tay ! Tôi không muốn người Việt Nam cãi nhau, và tranh luận một cách vô ích (nếu không muốn nói là «ngu xuẩn», để ngoại nhân chê bai, tìm ra yếu tố chia rẽ».

Thốt xong, Việt tử mỉm cười rảo chân bỏ đi, trong đầu hiện ra mấy nhóm chữ «NHU NHƯỢC, NGỤY BIỆN, ÍCH KỶ, ĐẠO ĐỨC GIẢ….».

***

<>Xét qua những lời đối đáp, vào chiều sâu thứ 3chiều sâu thứ 4, trong «tâm thức câu chuyện», chúng ta có thể mạo muội «qui nạp», song song với cái gọi là «cổ học tinh hoa», đến từ «văn hóa giấy tiền vàng », mà họ thường đề cao là «danh ngôn», dạy đời rằng :

Khôn cũng chết, dại cũng chết, chỉ có biết sống» hoặc «Hãy siêu phàm thoát tục, thản nhiên nhìn nước chảy qua cầu», và«Nên thảnh thơi, vô tư, vì mọi vật đều chỉlà vận hành của ĐẠO».

-Mấy câu «cổ học tinh hoa» trên đây phải chăng vẫn rõ ràng biểu lộ 2 hiện tượng, vốn hiển nhiên phàm tục, được ngụy trang :

-Hiện tượng thứ nhất là sự yếu đuối, NHU NHƯỢC và BẤT LỰC.

Hiện tượng thứ hay là bệnh vô ngã giả mạo, «TA ĐÂY ĐÃ ĐẮC ĐẠO không còn vướng chấp thế gian tục lụy nữa».

-Xem kỹ trên thực tế «những xác phàm của các ngài vô ngã vẫn còn tùy duyên kiếm danh phận tại quốc nội, hay bôn ba thuyết giảng ở hải ngoại, để thu góp cúng dường… sờ sờ ra đó», -như bao bao nhiêu xác phàm khác còn nằm yên trong nước, với vẻ thực thà hơn !?

-Và «ĐẮC ĐẠO LÀ GÌ ?» -«ĐẠO từ đâu ra ?»

-Phải chăng ĐẠO» là «sự quân bình tự nhiên» trong vũ trụ ?

-Xin hỏi :

«Nếu không có một sinh vật gọi là CON NGƯỜI biết sống chung (dân chủ, tôn trọng nguyện vọng đa số) và biết sống với KHÁI NIỆM về ĐẠO cũng như hướng đến ĐẠO,  thì có ai hiểu và biết ĐẠO hay thấu rõ cái QUÂN BÌNH TỰ NHIÊN ấy là gì ?!».

*Con người tuy quá nhỏ bé, phù du…nhưng «KHÁI NIỆM» của con người vốn nhiều mặt, CĂN BẢN là 2 mặt THIỆN (Kusala) và ÁC (Akusala), để chấm dứt mọi thứ THỰC TẠI thái quá, tái lập lẫn duy trì sự «quân bình tự nhiên của ĐẠO», nếu không muốn nói là DẸP BỎ !

*Nếu khái niệm THIỆN dẫn đến tha ân, tích cực, dấn thân, công chính, tái lập quân bình chung của ĐẠO….thì rõ ràng là khái niệm ÁC dẫn đến tiêu cực, mánh khóe, trốn tránh, xâm lấn, và duy trì chênh lệch, tự nhiên phải nghịch ĐẠO !

*ĐẠO là tiềm lực hướng đến TIẾN HÓA CHO ĐA SỐ của KHÁI NIỆM THIỆN, tự nó có khả năng làm cho con người thành thật, tích cực, vị tha…sẵn sàng và hăng hái điều chỉnh mọi thực tại xấu xa, tái lập quân bình tự nhiên, chứ «ĐẠO NÀO» lại làm cho con người trở thành cá nhân chủ nghĩa, nhu nhược, ươn hèn, ích kỷ, mà còn trắng trợn nhân danh «ĐẠO» để ngụy biện cho ác tính của mình ?!

*Riêng đối với đạo Phật, cần nhất là không nên lạm dụng chữ nghĩa, không nên khai thác chân lý «nhân duyên quả luân hồi», vì cái thuyết minh trong ĐẠO Phật, vốn lấy chánh trí lương tâm làm nền tảng.

-Chỉ có những phần tử bất hảo, vô thần, mới âm mưu phá hoại đạo Phật, bằng cách diễn giảng «Phật ngôn» một cách méo mó, hợp với lòng THAM, thuận với tánh ích kỷ, và cùng chiều với an toàn thiểu số cá nhân ác, xuyên qua «tài năng lý luận», nhằm «ru ngủ» và đánh lạc hướng sự chú ý của đa số quần chúng bình dân…thực thà, dễ tin !

-Xin thưa rằng, ngày nay trong toàn đám tàn sát xã hội đen cũng có không ít phần tử «trí thức» thuộc loại «vô địch giảo biện» !

<>Đức Phật Thích-ca ngày xưa đã chẳng bao giờ vì «ngàn năm mây bay» hay cho rằng «tình trạng phân chia giai cấp vô cùng nguy hiểm, bất công, áp đặt lên đại đa số đồng bào cổ Ấn-độ thuở bấy giờ, là vận hành tự nhiên của ĐẠO», để Ngài không mạnh dạn đưa ra giáo lý quí báu về pháp lành BÌNH ĐẲNG nhân sinh.

-Ngài đã «chủ trương» dùng cái TÂM (Citta) hợp với KHÁI NIỆM (Paññatti) hướng THIỆN (kháng tố có sẵn trong cái TÂM), để điều chỉnh những thực tại bất an, hóa giải mọi thứ CUỒNG TÍN, tà kiến, ngu đân. -Chữ «Paññatti» với vần đôi «Pañña», trong ngoặc kép ở đây, có thể dịch là «tuệ tri».

<>KHÁI NIỆM hướng THIỆN làm cho chúng ta biết rằng «không ai có thể cởi bỏ gông cùm xã hội tham sân si hiện tại cho chúng ta được, mà chỉ có chính mỗi người trong chúng ta, mới thực hiện thành công việc giải thoát đó».

-Hai chữ «KHÁI NIỆM» cũng gián tiếp ám chỉ tính HỮU HẠN, tức là nội dung của «KHÁI NIỆM» cần được luôn luôn «chăm sóc», «cải tiến», «cập nhật» cho theo kịp thời gian. «KHÁI NIỆM cũ» sẽ làm cho con người lạc hậu.

-Và 2 chữ «hướng THIỆN» cũng vậy. Nó luôn luôn cần tính cảnh giác để «chăm sóc» «cải tiến», và «cập nhật», để tránh đi sự lạc hậu hay chậm tiến của KHÁI NIỆM.

*****

<>PHÁT BIỂU ĐẦU NĂM nầy có thể bị một số người, dĩ nhiên là vô cùng ít sẽ «phản đối», nhưng chúng tôi sẽ vui vẻ chấp nhận, không cần xin lỗi. -Ngoại trừ những ai «bực mình» vì «không hiểu chúng tôi nói gì». -Trong trường hợp nầy, thì chúng tôi xin lỗi vì «viết văn tối nghĩa, chưa soi sáng được đề tài», để về sau được phục thiện, cầu tiến. -Hy vọng trong tương lai sẽ dễ dàng thông cảm hơn !

Chân thành cám ơn quí vị đã đọc hết bài PHÁT BIỂU ĐẦU NĂM.

website tuelac.com

*Danh từ «Việt tử» với dấu (§) ghi trên đây ám chỉ người con nước Việt hay công dân Việt nam, để không lẫn lộn với «đám khách trú», (hay dân du lịch, kinh doanh), đến từ nước ngoài và tạm ngụ tại VN.

-Chúng tôi rất ngạc nhiên khi xem một vở kịch, diễn tả thời Bắc thuộc, dân tộc VN chống giặc ngoại xâm, lại có mẩu đối thoại, trong đó 2 chiến sĩ VN nói với nhau rằng «Đường đường là anh hùng hảo hán, chúng ta không bao giờ khiếp sợ trước quân Minh xâm lược».

-Thay vì câu nói ấy phải là : «Đường đường là con dân Việt Nam anh hùng, chúng ta không bao giờ khiếp sợ trước quân Minh xâm lược».

Laisser un commentaire