Archives quotidiennes : 31 Mai 2018

THƠ XUÂN MẬU TUẤT (2018)

Những bài Thơ «liên hoàn»,

nhân chuyến thăm VN nhằm Tết MẬU TUẤT

của Tôn Ngộ Không (mv). (2018)

——————

«CÁI VUI»

1

Nhìn «nước Việt nam»…lắm cái «vui» !

Người dân…tết đến, khóc chen cười…

«Hu hu…» đi chợ, tiền không đủ !

«Ha hả…» đại gia cũng thế thôi !

Siêu thị xum xuê, nhiều món «đẹp».

«Phố phường văn hóa», bảng hồng tươi.

Truyền thống ngàn xưa lo gìn giữ…

Việt tử”* nào không…dạ ngậm ngùi ?

(*Việt tử ám chỉ «con Việt», không phải Hán tử là “con Tàu”.

2

Nhìn “nước Việt nam”…lắm cái “vui”…

Hơi đâu mà khóc, “cười” cho rồi !

Tài năng hài hước là “số dách”.

Qua cái truyền hình…diễn mãi thôi !

Giáo dục, thông tin…nằm trong kịch.

Ngồi xem, cho khoái “phận đười ươi”!

Có cả “chàng Tây” vào ca hát…

Nói tiếng Việt nam thạo quá “trời”.

3

Nhìn “nước Việt nam”…lắm cái “vui”!

Bao nhiêu “thành tích giả”, tô bồi…

Công tác, học hành…nâng đẳng cấp

Bằng nọ, bằng kia…đủ mánh thôi!

“Tiến sĩ”, “giáo sư”, hơn Âu Mỹ,

Cá nhân xuất sắc”, chất ngang trời…

“Sáng tạo Việt nam” dường bỏ xó!

Nhập, nhái…hàng Tàu, cứ thế “xơi”!

4

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Đậu rau “trồng sạch” bán luôn thời…

Tự nhiên” tươi tốt, “không nhúng thuốc”,

Nhưng đến…ngày mai “nở chút thôi”!

Chẳng thấy ai than, phàn nàn hết,

Chuyện quen rồi, cứ “tỉnh như rươi”.

Mua cúng cho xong, ba ngày tết.

Thối hư đem vất, cóc than trời!

5

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Dân đồng số phận chẳng thương ơi,

Bán buôn, giả mạo… bao mánh khóe,

Nhưng trước tham ô, lại thụt lùi.

Hàng xóm lâm nguy không cứu giúp.

Bảng vàng gương mẫu”…há thèm lui?!

Bao nhiêu “từ thiện” đà ban bố…

Kiếp sống người dân vẫn “nổi trôi”.

6

Nhìn “nước Việt nam”…lắm cái “vui”!

Giao thông đô thị, khác hơn người.

Lối xe thành phố, thường “tô điểm”…

Bỡi hố, bỡi hang…“giảm tốc” chơi.

Mưa lớn, đường đi thành…sông rạch!

Trời quang mây tạnh, chợ ba thời…

Sáng, trưa, và tối…“đều buôn bán”!

Thử hỏi nước nào dám sánh coi?

7

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Mặt đường rải rác “ổ gà xoi”…

Dân làng bưng đá ra lấp lại,

Dầu hắc tráng lên “phẳng sáng ngời”…

Cán bộ địa phương liền thịnh nộ:

Bắt dân “trả lại”…số hầm moi…

“Giấy phép” sửa đường “chưa nộp PHÍ”.

-Mà dám làm ư ? -“phạm pháp” rồi!

8

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Dọc đường, bao nhựa…đó đây rơi…,

Ông Tây gom…vất vô thùng rác,

Bị phạt…và hăm đuổi như chơi….

Du khách sợ teo…, không hó hé,

Cười “khì” nào dám nói “than ôi”!

Cái dơ cái sạch là “của Việt”,

Ngoại quốc đừng xen, bị lôi thôi!

9

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Thi đua ăn nhậu, “nhất” trên đời…

Số phận nhục vinh, không cần biết,

Chỉ biết chữ TIỀN, mọi cách thôi.

Hở chút cầm dao… đâm với chém…

Ngoại nhân cướp đất, cụp đuôi ruồi.

“Hung hăng” đấu đá người trong nước…

Trước kẻ xâm lăng, cuối mặt “mui”.

10

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Ngư nhân ven biển “Thái Bình” ơi…

Quê nhà hải phận, vừa buông lưới.

Liền bị “người ta” giết chết toi.

Báo chí loan tin…“do tàu lạ”

Bắn vài trăm phát, rủi ro thôi…

Thân nhân lãnh xác về chôn cất.

“Nhà nước điều tra” cấm hở môi!

11

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Bình an dân sự, nghịch trên đời…

Công khai cướp giật trên đường phố.

Báo cáo “an ninh tốt nhất” chơi.

Biển đảo ngoại bang đang chiếm đóng.

“Hải quân” biểu diễn cảnh vui cười,

Rằng đang “giữ vẹn” toàn lãnh thổ…

Giả thật…cùng màu, nhuộm tối thui!

12

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Miền Trung, đâu đó…mấy vùng “chui”,

Tự nhiên biến thái…thành làng chệt.

Nị ngộ ôm sòm…hót “thảnh thơi”.

Người Việt cấm ngăn, không được đến…

Chữ môn(g), chữ hán(g), viết tơi bời.

Du khách tò mò, nên cẩn thận…

Bị bắt chụp hình, máy mất toi.

13

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

“Công dân” hai chữ, -nghĩa đâu rồi (?!)

“Nô dân” nghĩa ấy dần dần đúng.

Chuẩn bị “nhập vào” thiên quốc “chui”.

Chữ Việt viết ra thành chữ ngợm.

Đọc nghe đâu khác cục khoai “bùi”,

Ăn vô sình bụng, nên…chướng khí,

Nổ toẹt…mùi như pháo thúi rơi.

14

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui”!

Tin đồn hiệp ước ký “thành đui”.

Còn hai năm nữa thì công dụng.

Biên giới Việt nam xóa hết “rùi”.

-Xếnh xáng là…ta, -ta…xếnh xáng.

Cờ lông cờ cáo, sáu sao «xui».

Nhạc sĩ Việt Khang buồn…ca hát.

Tiếng vọng vang đi…bốn phương trời.

15

Nhìn “nước Việt nam” lắm cái “vui” !

Dân tình «ẩn nhẫn»…tưởng  là «lui»,

Nào ngờ «nhịn nhục» trong “thần toán”,

Là sẽ «tiến hăng» mới nực cười !

Lực lượng cân bằng…ai toan tính…(?!)

Nhưng Huyền Cơ ấy…xác minh thôi !

HẢI TRIỀU* PHẢN PHỤC thời sinh thế.

Chơi với «quỷ ma», biển động rồi !!!*

Chú thích : *Sóng nổi trên mặt nước thì «lật thuyền».

*Sóng ngầm dưới mặt nước thì «chôn thuyền».

***

«GÌN GIỮ VIỆT NAM».

1

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”…

Suy chi thủy tổ, chuyện xa vời.

Họ Trần, họ Nguyễn, Hoa hay Việt.

Họ Chế, họ Lưu, máu đỏ thôi… !

Xứ sở chung đây…, hình chữ “S”…

Ông cha xây dựng để cho rồi,

Đương nhiên…muốn sống cần đoàn kết….

Đánh đuổi «mại quyền», bất kể nơi!

2

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”…

Người Kinh, người Thượng, vốn chung trời.

Khơ-me, gốc Ấn, di dân hội,

Cùng khối Việt lai…Âu-Mỹ ơi…

Hai chữ DÂN QUYỀN là tối thượng

Tự do công lý, quyết không dời,

Tham ô, ác đảng luôn phải dẹp,

Bán nước, xâm lăng…-quyết chiến thôi!

3

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”…

Gương xưa Bắc thuộc, đã bao thời.

Dùng “quan bản xứ”, thâu lãnh thổ,

Mọi người đều biết, kiểu xưa rồi!

Mãi quốc cầu vinh, từng chứng kiến.

Ngu dân diễn tiếp…, đám tôi đòi.

Truyền hình ru, dọa…gieo lạc hướng!

Cả nước xem, cười…, “cổ võ chui”!

4

Gìn giữ Việt nam”, Xuân…thấy “vui”!

Quan trên, quan dưới…choảng nhau rồi.

Nhưng còn “quản lý dân” chặc chẽ….

Tham nhũng chẳng thèm dấu cái đuôi!

Kế hoạch không tinh thì…“kỷ luật”.

Để cho chúa Trạng, hét vang trời:

Rằng “ta” ra lệnh “thanh lọc hóa”….

“Hàng ngũ mạc lê”, giữ “Trạng ngôi”!

5

Gìn giữ Việt nam”, Xuân…thấy “vui”!

Lá “bùa sinh tử”* cấy sâu rồi…

Khóc la thăng đọa đều vô ích…

Thuốc giải, một viên…tỷ đô thôi.

Muốn sống thì mau hầu “quan trạng”,

Cầu quan tâu với “bình thiên trùi”.

Thái thú chức nầy duy nhất đấy!

Dễ ngươi chết chắc, chớ “cù nhui”…

6

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”!

Giờ…quay lại chuyện thật cho rồi.

Dân tình oán thán, bao người khóc…

“Nhiều cảnh chó săn…sủa chủ chơi”.

Quân sĩ, công, nông,…dần dần tỉnh.

Ai từng “kháng chiến” đã cao lời.

Rằng nay không thể chờ thêm nữa…

Vận nước đang cùng, biến đến nơi!

7

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”!

Thời cơ không phải ở “quân mười”,

Mà là “quân một”, tràn cương quyết.

Nung nấu một ngày khởi nghĩa thôi…

Rồng Việt vốn quen dòng nước Việt.

Vẫy vùng lấy một chọi trăm chơi,

“Đế Quốc Bắc” kia rồi phá sản.

Và nước Việt nam phải phục hồi!

8

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”!

Năm nầy tính tới…, bảy xuân thôi.

“Thất niên sẽ ứng Hồn Ba Thục”*,

Kiếm đá quay về chém hũ chơi”,

Lục quốc đồng minh cùng Nam Chích”*,

“Tân, Tây, Mông, Mãn, Phúc, Hạ mời”*.

Diệt tập ma hoàng… chư hầu tận”*.

Bờ biển Thái Bình tất đổi ngôi”*.

9

Gìn giữ Việt nam”, xuân…thấy “vui”!

Bôn-sô, mười sáu…, cực hung tồi”*.

Bảy mươi năm ấy, bao tội ác”*.

Nhị thập niên dư khóa sổ thôi”*.

Chín chục chu trình vòng dịch lý”*.

Bất an xông tận đỉnh cao rồi”.

Thịnh suy vận chỉ… non thế kỷ”.

Bạo ngược…đang chờ nước cuốn trôi!”.

Ha…ha…ha…!

Lão Tôn (Dầu năm dương lịch 2018)

———–

Cước chú: Các câu có dấu sao (*), được căn cứ theo “SẤM KÝ” khắc trên đá, do người Thượng đào thấy ở vùng phía Tây thác “Bảng Dốc”, Bắc Việt. “Người ta” đã phá hủy NÓ, làm cho mất tích. Nhưng ngụ ý của NÓ vẫn còn trong óc nhiều chứng nhân.

Lão Tôn