(Thân tặng người Việt bốn phương.19 tháng chạp Bính thân = 16/01/2017). Cư sĩ Tuệ Lạc
*****
Sống đã bao năm, cách cố hương.
Tết đến chi vui trộn nỗi buồn.
Vui bỡi tuổi đời “dài” thêm chút.
Buồn vì xứ sở vẫn tai ương….
Hóa chất lan tràn trong thực phẩm.
Thiên tai, bão lụt xảy ra thường.
Ai về bên ấy….cho tôi nhắn.
Bao cảnh hoang tàn, bấy nhớ thương.
***
Đinh dậu tân niên…chợt đến rồi !
Đâu đàn con Việt, bốn phương trời….
Xuân đến thì vui, nhưng cảm thấy :
“Phận mình, vận nước cứ nổi trôi….”
Lặng ngắm cành mai, nghe pháo nổ,
Nghĩ về suy thịnh…. kiếp luân hồi…
Việt Nam như “đợi bình minh đến !”
Chong ngọn “đèn tâm”, luyện chí thôi !
***
Quê tôi đâu phải nước non nghèo,
Đa số dân buồn…, ấy tại sao ?
Bỏ xứ ra đi…, tìm “sức mạnh”.
Chút tiền «huyết mạch»… có là bao ?
Đất khách gởi thân, gầy dựng lại.
Quê người thích ứng, ước mơ nào ?
Tổ tiên, “quốc tịch”… xưa nay ấy…
Thay đổi theo thời….mâu thuẫn đau !
***
Việt nam “hiện đại” thế nầy đây…
Mẹ ở quê hương, con ở Tây.
Nhà nước xem “con, người ngoại quốc”.
Mẹ buồn than khóc suốt đêm dài….
Tết đến con về thăm quê cũ
Viếng mộ cha, rồi chí nguyện xây….
Mẹ vẫn lo con lời lẽ vụng,
Nói năng “phạn tội phản động lây”!
***
Xứ sở «vinh quang» như thế ư ?
Bao tên phản quốc, chẳng chi từ.
Bán đứng giống nòi, buôn tổ quốc.
Lòng dân thất vận, «ước mơ» dư…..
Ngày xuân chim én còn tung cánh.
Thì đàn con Việt viết văn cười
Dệt «thơ tâm» chứa niềm tin lớn.
Gởi tặng cho nhau «khích lệ thư» !
***
Những vần thơ ngắn, những lời kinh.
Tổ quốc lâm nguy chẳng đứng nhìn.
Dân Việt trở thành dân nhiều nước,
Hướng về cố quốc, vững niềm tin.
Văn hóa nghìn năm duy «giác ngộ».
Vần xoay, suy thịnh ấy chu trình.
Vạn vật vô thường luôn biến hóa…
Dân từ sợ, ghét, nhịn, rồi khinh !
***
Khinh nghĩa là không «nhẫn được thêm».
Vật cùng tắc biến, biến tắc thông…
Thông rồi…mọi việc dần thay đổi,
Cái luật thịnh suy vốn xoay vòng.
Sau cảnh đêm đen, trời lại sáng.
Bao nhiêu tâm huyết sẽ làm xong.
Việt Nam tất cả trong ngoài nước,
Xây dựng những gì vẫn ước mong !
__________________________
Nhớ mấy câu trong sách Phật :
«VẠN VẬT VÔ THƯỜNG
TẤT CẢ HẰNG THAY ĐỔI»
-Cái gì đã mất chưa chắc là mất luôn.
-Cái gì hưng thịnh chưa chắc hưng thịnh mãi.
***
Nghĩa là
-Lòng người quá khứ vốn là hạt trổ ra quả hiện tại, và
lòng người hiện tại sẽ là hạt trổ ra quả tương lai !
***
-Hạt hay quả khi hội đủ duyên hay điều kiện (=ý dân)
sẽ là nguồn gốc của báo ứng không thể tránh khỏi !
***
Bộ ba «nhân-duyên-quả» nói lên rằng «cùng tắc biến, biến tắc thông» !
Đó không phải là định luật riêng của nhà Phật,
mà là định luật chung muôn đời, rất khoa học, của vạn vật !
Tuệ Lạc